Khổ 5, 6 Bài thơ “Tiểu đội xe không kính”
Khổ 5:
Những chiếc xe không kính chạy hoài trong đêm
Sương mù và tối đen như mực
Mọi vật đều tối tăm tệ hại
Chỉ có trái tim và bình minh còn thấy được
Khổ 6:
Chúng chẳng còn phanh không còn đèn
Không còn kính không còn mui
Trên đường không một ngọn lửa
Bất chấp so với lái, lơ cùng ngất ngủ
Cảm nhận:
Trong khổ 5, hình ảnh “Những chiếc xe không kính” chạy “hoài trong đêm” tượng trưng cho hành trình gian khổ, hiểm nguy của những chiến sĩ lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Bóng tối bao trùm, “sương mù và tối đen như mực” gợi lên sự khó khăn, mù mịt và nguy hiểm mà họ phải đối mặt. Tuy nhiên, giữa màn đêm u tối ấy, “trái tim” và “bình minh” vẫn là những tia sáng hy vọng, tiếp thêm sức mạnh cho họ tiếp tục cuộc hành trình.
Khổ 6 nhấn mạnh những mất mát và hy sinh của những chiến sĩ lái xe. Họ không chỉ thiếu kính, phanh, đèn mà còn thiếu cả mui, khiến họ phải đối mặt với mọi khắc nghiệt của thời tiết. Đoạn thơ “Trên đường không một ngọn lửa/ Bất chấp so với lái, lơ cùng ngất ngủ” khắc họa sự im lặng chết chóc và nỗi mệt mỏi tột cùng của những người lính. Họ bất chấp hiểm nguy, lái xe không ngừng nghỉ, thậm chí phải “ngất ngủ” để kịp thời vận chuyển lương thực, vũ khí ra tiền tuyến.
Những khổ thơ này không chỉ khắc họa chân thực hiện thực chiến tranh mà còn thể hiện sự ngưỡng mộ, trân trọng sâu sắc của tác giả đối với những người chiến sĩ lái xe. Họ là những anh hùng thầm lặng, với lòng dũng cảm và sự hy sinh vô bờ bến, đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.