Cảm nhận về khổ thơ thứ hai bài thơ “Đồng chí”
Trong tác phẩm “Đồng chí” bất hủ của Chính Hữu, khổ thơ thứ hai như một bức tranh chân thực và đầy cảm xúc, khắc họa rõ nét tình đồng đội gắn bó, keo sơn giữa những người lính cách mạng trong kháng chiến gian khổ.
“Quân xanh màu lá giữ trời thu
Quân xanh màu lá giữ trời thu
Chưa ngủ, vì lo nỗi nước nhà
Chưa ngủ, vì lo nỗi nước nhà
Chưa ngủ, vì lo nỗi nước nhà”
Điệp khúc “chưa ngủ” được lặp lại ba lần, nhấn mạnh sự mất ngủ, trằn trọc của những người lính. Họ không ngủ vì bận canh gác, bảo vệ Tổ quốc khỏi kẻ thù xâm lược. Họ không ngủ vì “lo nỗi nước nhà”, lo cho vận mệnh đất nước đang ngàn cân treo sợi tóc.
Màu xanh của lá cây ngụy trang cho những người lính hòa mình vào thiên nhiên, nhưng cũng ẩn dụ cho sự trẻ trung, nhiệt huyết và sức mạnh tiềm tàng của họ. Màu xanh ấy là biểu tượng của tuổi trẻ, của sự sống và hy vọng trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt.
Câu thơ thứ ba và thứ tư, Chính Hữu sử dụng nghệ thuật điệp cú pháp, tạo nên nhịp điệu trùng điệp, nhấn mạnh nỗi lo toan, trăn trở không nguôi của người lính. Họ đã quên đi bản thân, quên đi giấc ngủ để gánh trên vai trọng trách bảo vệ non sông.
Khổ thơ kết thúc bằng điệp khúc “Chưa ngủ, vì lo nỗi nước nhà”, như một lời tuyên thệ thiêng liêng của những người lính cách mạng. Họ sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Qua khổ thơ thứ hai của bài “Đồng chí”, Chính Hữu không chỉ khắc họa thành công tình đồng đội gắn bó, keo sơn của những người lính cách mạng, mà còn thể hiện sâu sắc tinh thần yêu nước, ý chí chiến đấu bất khuất của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.