Người đi săn và con vượn
Vào một buổi sáng sớm tinh mơ, khi những giọt sương mai còn đọng trên lá, người đi săn tên là Amak ra khỏi lều và bắt đầu một ngày săn bắt mới. Anh ta mang theo cây giáo sắc nhọn và một chiếc cung tên thủ công.
Amak đi sâu vào khu rừng rậm, đôi mắt tinh tường của anh dõi theo bất kỳ chuyển động nào. Bỗng, anh nghe thấy tiếng động xào xạc trong bụi cây. Anh ta tiến lại gần một cách thận trọng, tim đập mạnh trong lồng ngực.
Khi Amak rẽ lá, anh thấy một con vượn nhỏ đang chui ra khỏi tổ của nó. Con vật nhỏ bé có bộ lông màu nâu và đôi mắt to tròn lấp lánh. Nó nhìn Amak với một sự tò mò vô tội.
Amak không bao giờ giết những con vật nhỏ tuổi, nên anh hạ thấp cây giáo và từ từ tiến về phía con vượn. Anh cúi xuống và протя tay ra, nhẹ nhàng chạm vào đầu nó. Con vượn không sợ hãi, nó vuốt ve ngón tay Amak bằng những ngón tay nhỏ bé của mình.
Amak và con vượn dành cả buổi sáng bên nhau. Họ cùng nô đùa giữa những tảng đá và nhảy qua những thân cây gãy. Amak gọi con vượn là Koko, và họ nhanh chóng trở thành những người bạn.
Nhưng vui thì vui, Amak biết đã đến lúc phải trở về nhà. Anh lấy trong túi ra một ít trái cây và đưa cho Koko. Con vượn háo hức ăn những quả cam ngon ngọt, đôi mắt đen láy của nó sáng lên.
Khi đã no bụng, Koko quyến luyến nắm lấy tay Amak. Amak cúi xuống và ôm chặt lấy con vượn nhỏ, hứa một ngày nào đó sẽ quay lại thăm nó.
Và rồi Amak quay trở lại ngôi làng của mình, trong lòng mang theo kỷ niệm về người bạn mới của mình. Từ đó, anh trở thành một người đi săn khác biệt, luôn tôn trọng sự sống và vẻ đẹp của thiên nhiên.