Trong những năm tháng ấu thơ tràn ngập kỷ niệm, hình bóng cô giáo lớp 3 vẫn luôn khắc sâu trong trái tim tôi. Cô là người đã khơi dậy niềm đam mê học tập trong tôi và nâng cánh ước mơ tuổi thơ.
Cô giáo tôi, cô Lan, là một người phụ nữ trẻ trung nhưng vô cùng nghiêm nghị. Mái tóc đen dài thẳng mượt, thường được buộc cao gọn gàng. Đôi mắt cô đen láy, sáng trong như vì tinh tú, luôn chan chứa tình yêu thương và sự kỳ vọng. Môi cô nở nụ cười ấm áp, tựa như tia nắng mặt trời xua tan mọi ưu phiền.
Giọng nói cô nhẹ nhàng và truyền cảm, như tiếng suối róc rách bên tai. Cô giảng bài say sưa, khiến chúng tôi say mê lắng nghe, khám phá từng thế giới mới ẩn chứa trong những con chữ. Những giờ học trở thành chuyến phiêu lưu kỳ thú, nơi chúng tôi cùng nhau khám phá những vùng đất kiến thức mênh mông.
Cô không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn dạy chúng tôi cách làm người. Cô dạy chúng tôi sống lương thiện, biết yêu thương, chia sẻ và đoàn kết. Cô luôn quan tâm đến từng học sinh, giúp đỡ những bạn yếu kém và động viên những bạn nhút nhát.
Ngày chia tay, tôi đứng trước cổng trường với trái tim trĩu nặng. Tôi sẽ nhớ mãi nụ cười, giọng nói và những bài học quý giá mà cô đã tặng cho chúng tôi. Cô giáo Lan, người mẹ hiền thứ hai, mãi mãi là người mà tôi kính trọng và yêu thương.