Trên mảnh đất miền Tây nắng gắt, nơi tiếng rao của mẹ bán bánh xèo còn lơ lửng trên ngõ, một cuộc trò chuyện giữa hai người bạn thân diễn ra:
“Ê Dẻo, bữa nào hủ hỉ vô nhà tao chơi nghen!”, Tí gọi với theo Dẻo đang đạp xe vụt đi.
“Ừ, tao vô chơi, nhưng mà má mày có lâu lâu lại ‘Hìa!’ tao hông?”, Dẻo đáp lại, giọng pha chút e dè.
“Ê, đừng có lo. Mày vô chơi, tao bắt mẹ tao dìa bếp nấu ăn phụ mẹ tao, không chửi mày đâu!”, Tí xua tan nỗi lo của bạn.
“Ủa, đằng nào cũng vô, tao rẽ vô luôn nghen. Mày mua ít bánh pía đãi tao chớ!”, Dẻo đề nghị.
“Ok, tao đãi mày. Mà nhớ, phải vô sớm nghen, đừng để mẹ tao ‘xỉn’ rồi chửi mày thì tội!”, Tí dặn dò.
Hai đứa bạn chia tay nhau, lòng đầy phấn khởi chờ đến ngày gặp lại. Tiếng rao của mẹ bán bánh xèo như khúc nhạc nền cho cuộc trò chuyện rôm rả, tô điểm thêm nét sinh động cho mảnh đất miền Tây thân thương.