Trong trang sách cuộc đời, có biết bao gương mặt thầy cô giáo đáng kính nhưng hình ảnh cô giáo chủ nhiệm lớp Em – cô Lan luôn in đậm trong trái tim em như vầng trăng tỏa sáng giữa bầu trời đầy sao.
Cô Lan không cao lắm, dáng người mảnh khảnh. Đôi mắt đen láy luôn nhìn chúng Em ấm áp và dịu dàng lắm. Mái tóc cô dài ngang vai, đen óng ả. Cô thường búi gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Nụ cười của cô tươi rói, mỗi khi cô cười để lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng. Khi cô bước vào lớp, không khí như bừng sáng, xua tan đi bao mệt mỏi, căng thẳng.
Cô Lan không chỉ giỏi về chuyên môn mà còn rất thương yêu học sinh của mình. Trong những giờ học, cô tận tình truyền đạt kiến thức, luôn theo dõi từng ánh mắt, cử chỉ của học trò để có cách giảng dạy phù hợp. Cô biết cách làm cho những bài học khó trở nên thú vị, dễ hiểu. Em còn nhớ có một lần, khi học bài thơ “Ông đồ”, cô đã cho cả lớp nghe một bản nhạc sáo trúc du dương, réo rắt. Nhờ vậy, cả lớp cảm nhận được nỗi buồn cô đơn của ông đồ trong xã hội hiện đại và bài thơ trở nên gần gũi với chúng Em hơn bao giờ hết.
Không chỉ trong những giờ học, cô Lan còn quan tâm đến đời sống của chúng Em. Cô thường xuyên trò chuyện, lắng nghe những tâm sự của học trò. Khi Em ốm, cô đến tận nhà thăm hỏi, động viên. Cô luôn sẵn sàng giúp đỡ học sinh trong mọi hoàn cảnh.
Cô Lan giống như người mẹ thứ hai của chúng Em. Cô luôn dịu dàng, tận tụy, hết lòng vì học sinh. Em và các bạn đều rất yêu quý và kính trọng cô. Em mong rằng mình sẽ mãi là học trò của cô để được cô nâng cánh ước mơ và chắp cho Em đôi cánh tri thức để bay vào tương lai.
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11, em xin gửi lời tri ân sâu sắc đến cô Lan và tất cả các thầy cô giáo đã luôn tận tụy, yêu thương chúng em. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô và các thầy cô giáo.