Trong mê cung của ký ức tuổi thơ, có một khoảnh khắc tỏa sáng rực rỡ như những vì sao trên bầu trời đêm. Đó là một kỷ niệm đáng trân trọng, gắn chặt với bà ngoại yêu dấu của tôi.
Vào một ngày hè oi ả, khi những tia nắng nóng bỏng xuyên qua tán lá, tôi được dẫn đến nhà bà ngoại. Ngôi nhà đơn sơ của bà tràn ngập một mùi hương thoang thoảng, pha trộn giữa gỗ thông già và hoa nhài mới nở. Bà ngoại chào đón tôi bằng một nụ cười nồng ấm, đôi mắt hiền từ lấp lánh như chứa đựng cả thế giới.
Khi mặt trời bắt đầu lặn, bà ngoại đưa tôi ra sau nhà, nơi có một khu vườn nhỏ xinh xắn. Trong luống hoa, những đóa hồng nhung rực rỡ đua nhau khoe sắc thắm, quyến rũ ong bướm vờn quanh. Bên cạnh đó còn có một giàn nho trĩu quả, những chùm nho căng mọng như những viên ngọc lục bảo óng ánh dưới ánh hoàng hôn.
Bà ngoại dẫn tôi đến một gốc cây đào già, cành lá xum xuê. Bà ngồi xuống bên gốc cây, vỗ nhẹ vào bên cạnh và bảo tôi ngồi. Tôi tựa đầu vào vai bà, cảm nhận hơi ấm tỏa ra, lắng nghe tiếng bà kể chuyện. Giọng bà nhẹ nhàng, chậm rãi, đưa tôi vào thế giới của những nàng công chúa, hoàng tử và những cuộc phiêu lưu kỳ thú.
Khi những câu chuyện gần kết thúc, bà ngoại khẽ vuốt tóc tôi và nói: “Cháu yêu của bà, hãy luôn trân trọng những khoảnh khắc quý giá này. Thời gian trôi nhanh lắm, và những kỷ niệm sẽ trở thành kho báu vô giá khi chúng ta già đi.”
Những lời nói của bà ngoại chạm đến tận trái tim tôi. Trước khi mặt trời lặn hẳn, tôi rời khỏi khu vườn, lòng tràn ngập một niềm hạnh phúc và biết ơn. Kỷ niệm của chúng tôi đã trở thành một ngọn hải đăng trong đại dương ký ức, nhắc nhở tôi về tình yêu thương vô bờ bến của bà ngoại.