Trong vũ trụ mênh mông của những sắc màu cuộc sống, có một gam màu lỗi lầm tôi mãi không thể xóa nhòa. Đó là lần tôi mắc lỗi với mẹ, người tôi yêu thương nhất trên đời này.
Hồi đó, tôi là một cậu bé tinh nghịch và ương bướng. Mẹ tôi, một người phụ nữ hiền lành và chu đáo, luôn cố gắng vun vén cho gia đình một cuộc sống ấm êm. Một ngày nọ, mẹ tôi nhờ tôi trông em gái nhỏ trong lúc mẹ đi ra ngoài. Tôi miễn cưỡng nhận lời, bởi trong đầu tôi đang rộn ràng những ý nghĩ về trò chơi mới ngoài sân.
Rồi tôi quên mất lời hứa với mẹ. Tôi lẻn ra ngoài, đắm chìm vào thế giới tuổi thơ vô tư. Khi trở về, tôi thấy em gái vẫn ngủ say trong nôi. Nhưng khi đến gần, tôi bàng hoàng nhận ra cơ thể em bé lạnh ngắt, môi tái nhợt. Tôi hoảng loạn, khóc nấc lên trong tuyệt vọng.
Mẹ tôi về nhà, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, bà gục ngã bên nôi. Tôi đứng đó, run rẩy và đầy tội lỗi. Tôi đã vô trách nhiệm, đã làm mẹ tôi đau khổ.
Những ngày sau đó trôi qua trong im lặng nặng nề. Mẹ tôi không nói với tôi một lời, bà chỉ dùng ánh mắt buồn rầu nhìn tôi. Từng ánh mắt ấy như những thanh kiếm đâm vào trái tim tôi, khiến tôi muốn gào thét lên trong đau đớn.
Tôi nhận ra mình đã mắc một lỗi lớn, một lỗi không thể sửa chữa được. Tôi quyết định viết một lá thư xin lỗi mẹ. Trong lá thư, tôi đã tuôn trào tất cả sự hối hận và thương yêu của mình dành cho mẹ. Tôi hứa sẽ trở thành một người con ngoan, sẽ không bao giờ khiến mẹ buồn lòng nữa.
Khi mẹ đọc xong lá thư, bà ôm tôi vào lòng. Bà nói rằng bà đã tha thứ cho tôi, nhưng bà muốn tôi nhớ mãi bài học này. Bà dạy tôi rằng sự vô trách nhiệm có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường, và rằng gia đình quan trọng hơn bất kỳ điều gì khác trên đời.
Từ ngày đó, tôi trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn và hiểu chuyện hơn. Tôi luôn cố gắng hết sức để đền đáp tình yêu thương của mẹ. Tuy nhiên, nỗi day dứt vì lỗi lầm năm xưa vẫn ám ảnh tôi đến tận ngày hôm nay.
Bài học tôi rút ra được từ sai lầm ấy không chỉ là sự cẩn thận và trách nhiệm, mà còn là sự trân trọng vô bờ bến đối với tình yêu thương của mẹ. Mẹ là người đã cứu tôi khỏi bóng tối của lỗi lầm, cho tôi một cơ hội để sửa sai và trưởng thành. Tôi sẽ mãi khắc ghi tình yêu và sự tha thứ của mẹ trong trái tim mình, và sẽ cố gắng hết sức để trở thành một người con mà mẹ có thể tự hào.