Thực hành tiếng Việt: Đặc điểm cơ bản của ngôn ngữ nói và ngôn ngữ viết (Tiếp theo)
Đặc điểm của ngôn ngữ nói
* Tính trực tiếp và tức thời: Ngôn ngữ nói diễn ra trực tiếp giữa người nói và người nghe trong thời gian thực, cho phép phản hồi tức thì.
* Tính tự phát và ngẫu hứng: Ngôn ngữ nói thường ít chuẩn bị và chỉnh sửa hơn, phản ánh tư duy nhanh và trực quan.
* Dùng ngữ điệu và cử chỉ: Giọng điệu và cử chỉ được sử dụng rộng rãi trong ngôn ngữ nói để truyền đạt ý nghĩa, cảm xúc và thái độ.
* Tính giao tiếp: Ngôn ngữ nói chủ yếu dùng để giao tiếp trực tiếp, trong các tình huống tương tác xã hội.
* Yếu tố phi ngôn từ: Yếu tố phi ngôn từ như biểu cảm khuôn mặt, ánh mắt, cử chỉ cơ thể đóng vai trò quan trọng trong giao tiếp thông qua ngôn ngữ nói.
Đặc điểm của ngôn ngữ viết
* Tính chuẩn mực và chính xác: Ngôn ngữ viết được chuẩn hóa hơn, tuân theo các quy tắc ngữ pháp và chính tả chặt chẽ.
* Tính có kế hoạch và chỉnh sửa: Ngôn ngữ viết thường được lên kế hoạch và chỉnh sửa cẩn thận trước khi đưa ra ngoài.
* Sử dụng từ ngữ và cấu trúc phức tạp: Ngôn ngữ viết cho phép sử dụng từ ngữ và cấu trúc câu phức tạp hơn, phù hợp với mục đích giao tiếp chính thức hơn.
* Tính phi giao tiếp trực tiếp: Ngôn ngữ viết không diễn ra trực tiếp giữa người viết và người đọc, vì vậy không có sự phản hồi tức thì.
* Thiếu yếu tố phi ngôn từ: Ngôn ngữ viết không truyền tải được ngữ điệu, cử chỉ hoặc các yếu tố phi ngôn từ khác có trong ngôn ngữ nói.
Sự khác biệt giữa ngôn ngữ nói và ngôn ngữ viết
Việc nắm vững cả ngôn ngữ nói và ngôn ngữ viết giúp chúng ta linh hoạt hơn trong giao tiếp, đáp ứng các tình huống khác nhau một cách hiệu quả. Sự hiểu biết về đặc điểm cơ bản của hai hình thức ngôn ngữ này là nền tảng quan trọng để sử dụng tiếng Việt chính xác, phù hợp và truyền đạt thông điệp rõ ràng.