Bức Tranh Thiên Nhiên Động Lòng Trong “Ngôn Vị”, Bài 20
Trong thế giới văn chương phong phú, bài “Ngôn Vị” của Bùi Hữu Nghĩa nổi bật với những câu thơ giàu hình ảnh gợi tả thiên nhiên sinh động, khắc họa một bức tranh thiên nhiên đẹp đến mê hồn.
Bài thơ mở đầu bằng cảnh bình minh rạng rỡ:
“Bình minh chim hót trên cành
Gió đưa thoang thoảng nhẹ nhàng mây trôi
Sương tan mây tạnh tuyệt vời
Ai ra tưới nước đất trời thoả thuê”
Bức tranh mở ra trước mắt người đọc với cảnh tượng bình minh tươi mới, tràn đầy sức sống. Những chú chim líu lo trên cành cây, hòa cùng tiếng gió vi vu, đưa những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên bầu trời trong xanh. Sau một đêm dài, sương tan, mây tạnh, để lộ vẻ đẹp tinh khôi của đất trời. Cảnh tưới nước của người nông dân càng tô điểm thêm nét sinh hoạt bình dị, gần gũi với thiên nhiên.
Câu thơ tiếp theo khắc họa vẻ đẹp của buổi sớm mai:
“Nước trời in bóng lá vàng
Khiến cho đất thức mơ màng sáng tươi”
Hình ảnh lá vàng in bóng dưới dòng nước tạo nên hiệu ứng phản chiếu lung linh, huyền ảo. Thiên nhiên như thức giấc sau một giấc ngủ dài, tràn đầy nhựa sống và sức sống mới.
Không chỉ tập trung vào cảnh tĩnh, bài thơ còn mô tả cả âm thanh sinh động của thiên nhiên:
“Ong vàng, ong vò bay ngang
Chim chuyền cành hót tiếng sang gọi đàn”
Tiếng vo ve của ong, tiếng hót líu lo của chim hòa quyện tạo nên bản giao hưởng của núi rừng, mang đến sự náo nhiệt và rộn ràng cho bức tranh thiên nhiên.
Cảnh vật xung quanh cũng được khắc họa rõ nét:
“Hoa thơm cỏ dại xanh rờn
Dòng sông uốn khúc vờn quanh núi non”
Những bông hoa thơm ngào ngạt sắc màu, những ngọn cỏ xanh mướt báo hiệu mùa xuân đang về. Dòng sông uốn lượn, ôm trọn lấy núi non, tạo nên một khung cảnh hữu tình, thơ mộng.
Cuối bài thơ, tác giả tổng kết lại vẻ đẹp của thiên nhiên bằng một câu thơ cô đọng:
“Cảnh đẹp như vẽ như in
Bút thần họa được bức tranh tuyệt vời”
Thiên nhiên trong bài thơ hiện lên như một bức tranh hoàn mỹ, được tô vẽ bằng “bút thần” của tạo hóa. Vẻ đẹp ấy khiến người đọc phải say đắm, ngưỡng mộ.
Bức tranh thiên nhiên trong bài “Ngôn Vị”, Bài 20 không chỉ là sự miêu tả chân thực, sinh động vẻ đẹp của tạo hóa mà còn thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả. Qua đó, bài thơ truyền tải thông điệp về sự trân trọng và gìn giữ vẻ đẹp của thiên nhiên, một món quà vô giá mà đất trời đã ban tặng cho con người.