Trong ánh bình minh nhạt nhòa, bóng dáng quen thuộc của bác lao công cần mẫn xuất hiện khắp sân trường. Đôi bàn tay chai sạn nắm chặt chiếc chổi tre, nhịp nhàng quét đi những mảnh vụn giấy, bụi bẩn và dấu tích của một ngày dài học tập.
Bác khoác trên mình bộ đồng phục màu xanh lam, chiếc áo đã sờn bạc vì thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ tươm tất. Gương mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn nhưng đôi mắt luôn ánh lên niềm vui và sự tận tụy. Bất chấp cái nắng gay gắt hay cơn mưa bất chợt, bác vẫn kiên trì làm việc, đảm bảo môi trường trường học luôn sạch sẽ, thoáng mát.
Những bước chân nặng nhọc nhưng đều đặn của bác là nhịp điệu của sự chăm chỉ và cống hiến thầm lặng. Tiếng chổi quét trên nền gạch tạo nên âm thanh rộn ràng che phủ tiếng học sinh rót vào tiết đầu tiên. Bác không chỉ quét dọn mà còn như quét đi những phiền muộn, để lại một không gian trong lành, tươi mới cho học sinh và giáo viên.