giữa cánh đồng xanh bát ngát, phiên chợ quê em như một bức tranh thủy mặc thanh bình.
Những mái tranh đơn sơ nối tiếp nhau, tạo thành một dãy dài đủ sắc màu. Trước mỗi gian hàng, các bác nông dân hân hoan chào đón thực khách bằng nụ cười rạng rỡ. Tiếng rao hàng hòa cùng tiếng cười nói tạo nên một bản giao hưởng rộn ràng.
Những sạp rau tươi xanh mơn mởn, điểm xuyết những bông hoa rực rỡ. Bên cạnh, sạp trái cây chín mọng đong đưa theo gió, tỏa hương thơm ngát. Những con gà, con vịt được xếp vào những chiếc lồng sắt, kêu quang quác tạo thành một hợp âm náo nhiệt.
Không gian chợ quê tràn ngập mùi hương đồng gió nội. Mùi thơm của bánh rán mới ra lò quyện với mùi lúa nồng nàn, mùi cá đồng tanh tanh. Mùi hương ấy đánh thức mọi giác quan, khiến ta cảm thấy gần gũi với thiên nhiên.
Người dân đến chợ không chỉ mua bán mà còn giao lưu, trao đổi kinh nghiệm. Những người phụ nữ tay xách nón lá, váy áo xúng xính, vừa đi vừa trao đổi chuyện gia đình. Những người đàn ông thì ngồi bên ly cà phê, bàn tán về vụ mùa hay tình hình thời tiết.
Phiên chợ quê không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa mà còn là nơi lưu giữ những nét đẹp văn hóa truyền thống. Ở đó, ta cảm nhận được sự ấm áp, gần gũi và bình yên của làng quê Việt Nam.