Trong khuôn viên trường học thân yêu, có một người luôn lặng thầm canh giữ, bảo vệ cho sự an toàn của chúng em. Ấy chính là bác bảo vệ hiền lành, tận tụy.
Bác bảo vệ của trường em có dáng người cao cao, vạm vỡ. Đôi mắt bác đen láy, luôn ánh lên sự nghiêm khắc nhưng cũng đầy trìu mến. Bác có mái tóc bạc phơ, chải ngược ra sau theo nếp. Trên gương mặt sạm nắng của bác hằn sâu những nếp nhăn, chứng nhân cho bao năm tháng miệt mài làm việc.
Mỗi sáng, khi chúng em đến trường, bác bảo vệ đã có mặt ở cổng, nở nụ cười hiền đón chào chúng em. Bác kiểm tra cặp sách của các bạn học sinh, đảm bảo không có vật dụng nguy hiểm. Trong giờ học, bác vẫn thường đi tuần quanh trường, quan sát mọi thứ cẩn thận, đề phòng có kẻ lạ mặt đột nhập.
Khi tan học, chúng em ra về, bác bảo vệ lại đứng ở cổng để nhắc nhở chúng em về đường an toàn. Bác dặn chúng em không được chạy nhảy, đùa nghịch ngoài đường. Bác còn hướng dẫn các bạn học sinh đi bộ đúng luật giao thông, giúp chúng em tránh được những tai nạn đáng tiếc.
Ngoài giờ học, bác bảo vệ còn tham gia rất nhiều hoạt động của trường. Bác giúp cô lao công dọn dẹp vệ sinh, chăm sóc cây cảnh trong sân trường. Bác còn tổ chức các buổi ngoại khóa về an toàn giao thông, phòng cháy chữa cháy cho chúng em.
Chúng em rất yêu quý bác bảo vệ. Bác không chỉ là người bảo vệ sự an toàn cho chúng em mà còn là người bạn đồng hành trong suốt những năm tháng học trò. Bác dạy chúng em về sự nghiêm túc, trách nhiệm và lòng yêu trường lớp.