Trong kho tàng trí nhớ của tuổi thơ, bóng hình của những người thầy, người cô luôn in đậm như một ngọn hải đăng sáng soi trên hành trình học tập và trưởng thành của tôi. Trong số đó, cô giáo chủ nhiệm lớp Bốn, cô Phương, luôn để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc nhất.
Cô Phương là một người phụ nữ trung niên, dáng người nhỏ nhắn nhưng luôn toát lên vẻ đôn hậu và ấm áp. Nụ cười hiền từ của cô như tia nắng dịu dàng xua tan mọi mệt mỏi, lo âu trong chúng tôi. Đôi mắt đen láy của cô luôn ẩn chứa sự trìu mến và sự kỳ vọng vào từng học trò.
Tôi còn nhớ như in buổi học đầu tiên của năm lớp Bốn. Cô Phương bước vào lớp với một bó hoa tươi thắm, nụ cười rạng rỡ trên môi. Cô giới thiệu mình là giáo viên chủ nhiệm và cũng là người đồng hành cùng chúng tôi trong suốt năm học này. Lời nói nhẹ nhàng, truyền cảm của cô đã xua tan sự bỡ ngỡ và lo lắng trong lòng chúng tôi.
Trong giờ học, cô Phương luôn tận tâm giảng dạy, giúp chúng tôi tiếp thu kiến thức một cách dễ hiểu và thú vị. Cô không chỉ truyền đạt kiến thức sách vở mà còn lồng ghép nhiều câu chuyện thực tế, giúp chúng tôi liên hệ với cuộc sống xung quanh. Cô luôn khuyến khích chúng tôi đặt câu hỏi, bày tỏ ý kiến để phát triển tư duy và khả năng sáng tạo.
Ngoài giờ học, cô Phương còn là một người mẹ thứ hai của chúng tôi. Cô luôn ân cần chăm sóc, động viên chúng tôi học tập và rèn luyện đạo đức. Cô thường tổ chức các hoạt động ngoại khóa, giúp chúng tôi phát huy năng khiếu và thêm gắn bó với nhau.
Tôi đặc biệt ấn tượng với cách cô Phương giải quyết những vấn đề trong lớp. Khi có học sinh vi phạm nội quy, cô không vội vàng trách mắng mà nhẹ nhàng tìm hiểu nguyên nhân, cùng học sinh đưa ra biện pháp khắc phục hợp lý. Cô luôn tạo cơ hội cho học sinh sửa sai, giúp chúng tôi nhận ra lỗi lầm và trưởng thành hơn.
Sự tâm huyết, tận tình và tình yêu thương của cô Phương đã lan tỏa đến từng học trò. Chúng tôi không chỉ kính trọng cô mà còn yêu quý cô như người mẹ thứ hai của mình. Cô đã thắp lên trong chúng tôi niềm say mê học tập, giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn và đạt được nhiều thành tích trong học tập.
Năm tháng trôi qua, tôi đã rời xa mái trường tiểu học, nhưng hình ảnh cô Phương vẫn luôn nằm trong trái tim tôi như một tượng đài bất diệt. Cô là người thầy, người cô đã truyền cảm hứng, định hướng cho tôi trên con đường học vấn và sự nghiệp. Tôi luôn biết ơn cô và mãi mãi khắc ghi công ơn giáo dưỡng của cô trong lòng.