Trong dòng chảy của văn học dân gian, sự châm biếm được các tác giả dân gian sử dụng như một vũ khí sắc bén để đả kích những thói hư tật xấu và tệ nạn của xã hội. Tiếng cười châm biếm ấy thể hiện sâu sắc qua đoạn trích, trở thành phương tiện hữu hiệu để tác giả truyền tải quan điểm và tình cảm một cách sâu cay và thâm thúy.
Tiếng cười châm biếm không chỉ đơn thuần là một lối chơi chữ hay sự trêu chọc nhẹ nhàng. Nó hàm chứa sức mạnh tố cáo và phê phán mạnh mẽ. Tác giả dân gian đã khéo léo sử dụng các thủ pháp nghệ thuật như so sánh, ẩn dụ và thậm xưng để phơi bày hiện thực xã hội một cách chân thực và sinh động. Mỗi câu cười, mỗi lời đả kích đều mang theo sức nặng của sự phẫn nộ và khinh ghét, nhằm đánh thức lương tri của con người, thức tỉnh họ khỏi những thói hư tật xấu đã ăn sâu vào bản chất.