Trong không khí ấm áp của buổi chiều muộn, gia đình tôi hân hoan tụ tập bên nhau, xua tan khoảng cách thời gian.
Ngôi nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười rộn rã và mùi thơm phức của thức ăn. Bàn ăn được bày biện lộng lẫy với những món ăn truyền thống, gợi nhớ về kỷ niệm tuổi thơ êm đềm.
Anh trai tôi, người con cả, nở nụ cười rạng rỡ, kể về những chuyến phiêu lưu và thành tựu của mình trên đất khách quê người. Em gái út của tôi, với đôi mắt long lanh, khoe về những tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp mà em đã sáng tạo.
Cha tôi, mái tóc hoa râm, ngồi nghiêm trang ở đầu bàn. Ánh mắt ông ẩn chứa niềm tự hào và tình yêu vô bờ bến dành cho gia đình. Mẹ tôi, đôi tay mềm mại, phục vụ từng món ăn với sự tỉ mỉ và chu đáo.
Khi mặt trời xuống thấp, bóng tối bao trùm ngôi nhà. Chúng tôi quây quần bên nhau trên chiếc ghế dài mềm mại, kể cho nhau nghe những câu chuyện, hát hò và chia sẻ tiếng cười.
Những bức ảnh gia đình xưa cũ được đem ra, khơi gợi những cảm xúc bồi hồi. Chúng tôi hồi tưởng lại những khoảnh khắc quý giá bên nhau, trân trọng những kỷ niệm sẽ mãi mãi khắc sâu trong tâm trí.
Buổi sum họp gia đình ấm áp trôi qua như một giấc mơ. Khi tạm biệt nhau, chúng tôi mang theo không chỉ những phần thức ăn thừa mà còn cả một trái tim tràn đầy tình yêu và sự gắn kết.
Bữa cơm gia đình không chỉ là một bữa ăn. Đó là nơi nuôi dưỡng tình cảm gia đình, xóa nhòa khoảng cách và tạo ra những kỷ niệm sẽ theo chúng tôi suốt chặng đường dài của cuộc đời.