Cháu đích tôn là niềm vui tuổi xế chiều
Trong ngôi nhà nhỏ ấm áp với giàn hoa giấy trước thềm, cụ bà ngồi bên hiên, đôi mắt đục ngầu dõi theo từng bước chân loạng choạng của đứa cháu trai bé bỏng. Tim cụ như ngừng đập khi thằng bé ngã nhào xuống sân, nhưng rồi cụ bật cười khi thấy nó nhanh chóng đứng dậy, phủi sạch bụi bẩn và chạy tiếp.
Đứa cháu, tên là Nam, là niềm vui tuổi xế chiều của cụ. Cụ đã mất đi người con trai duy nhất trong một tai nạn thương tâm, để lại cụ cô đơn một mình trong căn nhà trống vắng. Nhưng định mệnh đã mỉm cười với cụ khi đứa cháu ngoại mồ côi được gửi về để cụ nuôi dưỡng.
Nam là một đứa trẻ hồn nhiên và tinh nghịch, nhanh chóng lấp đầy khoảng trống trong trái tim cô đơn của cụ. Ngày nào, cụ cũng thức dậy từ sáng sớm để nấu những món ăn ngon mà Nam thích. Cụ kiên nhẫn dạy Nam đọc, viết và kể cho cậu những câu chuyện cổ tích kỳ diệu.
Nam cũng rất yêu quý bà ngoại. Cậu thường giúp bà dọn dẹp nhà cửa, xách nước giếng và chăm sóc khu vườn nhỏ của bà. Những buổi chiều tà, hai bà cháu thường ngồi trên chiếc ghế gỗ ngoài hiên, nghe tiếng chim hót líu lo và ngắm hoàng hôn buông dần.
“Bà ơi, cháu thương bà lắm”, Nam thường thủ thỉ.
Cụ bà sẽ vuốt ve mái tóc đứa cháu và mỉm cười. “Bà cũng thương cháu lắm, Nam à”.
Tình cảm của ông bà và cháu trở thành mối dây gắn kết không thể tách rời. Nam là nguồn động lực để cụ bà tiếp tục sống vui vẻ, còn cụ bà là người che chở, yêu thương và nuôi dưỡng tâm hồn trong sáng của Nam.
Một ngày nọ, Nam được nhận vào học tại một trường danh tiếng ở thành phố xa. Cụ bà rất buồn khi phải xa cháu, nhưng bà hiểu rằng đây là cơ hội tốt cho tương lai của cậu. Trước khi đi, Nam hứa sẽ thường xuyên về thăm bà.
Giờ đây, dù không còn được ở bên nhau mỗi ngày, nhưng tình cảm của ông bà và cháu vẫn vẹn nguyên. Nam thường gọi điện về cho bà ngoại, kể cho bà về những điều mới mẻ cậu học được và những người bạn mới cậu kết交. Còn cụ bà, ngày nào cũng ngóng trông tin tức của Nam, dõi theo từng bước trưởng thành của đứa cháu đích tôn – niềm vui tuổi xế chiều của cụ.