Trong lớp học náo nhiệt của khối 3 Cánh diều, tiếng ồn ào của trẻ con hòa cùng tiếng lách cách của bút viết trên giấy. Trong không khí rộn ràng ấy, một cuộc trò chuyện bất ngờ nổ ra giữa ba người bạn thân Linh, Nam và Thu.
“Này, các bạn, tôi nghe nói cô giáo sắp tổ chức một chuyến đi dã ngoại đến công viên đấy,” Linh hào hứng chia sẻ.
Nam, cậu bé hiếu động nhất lớp, reo lên: “Tuyệt quá! Tôi thích đi dã ngoại lắm. Có thể chạy nhảy và chơi với bạn bè.”
Thu, cô bé chăm chỉ và suy tư, gật đầu đồng tình: “Em cũng thích. Em có thể mang theo sách để đọc trong khi các bạn chơi đùa.”
“Chúng ta có thể chơi đu quay,” Linh đề xuất. “Hoặc chơi trượt nước nếu trời nắng.”
Nam phấn khích: “Còn có thể có một cuộc thi chạy xem ai nhanh nhất.”
Thu cười nhẹ: “Em nghĩ em sẽ không tham gia cuộc thi đó đâu. Em thích đi dạo và ngắm nhìn xung quanh hơn.”
“Không sao hết, Thu,” Linh trấn an. “Chúng ta có thể chia thành các nhóm và làm những việc mình thích.”
Ba người bạn tiếp tục bàn luận về chuyến dã ngoại sắp tới, chia sẻ những ý tưởng thú vị và nụ cười rạng rỡ. Cuộc trò chuyện của họ không chỉ là lời trao đổi thông tin mà còn là một sự gắn kết tình bạn, một sự chia sẻ niềm vui và sự mong mỏi về một chuyến đi đáng nhớ.
Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, ba người bạn lưu luyến tạm biệt nhau, hẹn gặp lại vào ngày hôm sau để tiếp tục lên kế hoạch cho chuyến dã ngoại. tiếng bước chân của họ hòa vào tiếng nói cười của các bạn cùng lớp, nhưng cuộc trò chuyện ấy vẫn còn đọng lại, một minh chứng cho sự hồn nhiên và tình bạn gắn kết trong tuổi thơ.