Con Kiến và Con Ve
Trong một khu rừng tươi tốt, nơi những tán lá xanh mướt che phủ mặt đất, sinh sống hai loài sinh vật trái ngược nhau về tính cách: con Kiến chăm chỉ và con Ve lười biếng.
Mỗi sáng, khi những tia nắng đầu tiên ló dạng, Kiến đã rời khỏi tổ ấm, cần mẫn thu thập thức ăn cho mùa đông sắp tới. Nó không quản ngại những chướng ngại vật, kiên định vận chuyển những chiếc lá và hạt giống gấp nhiều lần trọng lượng của nó. Ngược lại, Ve lại nằm dài trên một chiếc lá to, say sưa tận hưởng tiếng hót của mình.
Ngày 复 ngày, Kiến cần mẫn làm việc, trong khi Ve vẫn đắm chìm trong những bản nhạc vui vẻ. Khi những cơn gió mùa thu bắt đầu thổi, Kiến đã chuẩn bị đầy đủ thức ăn trong tổ của mình.
Tuy nhiên, khi những cơn mưa mùa đông lạnh giá ập đến, Ve mới giật mình nhận ra thảm cảnh mà mình đã tạo ra. Nó chẳng có chút thức ăn nào, và cái tổ mỏng manh của nó không thể che chắn khỏi cái lạnh.
Trong cơn tuyệt vọng, Ve đến gặp Kiến, xin sự giúp đỡ. Nhưng Kiến lạnh lùng đáp lại: “Cả mùa hè, con chỉ biết hát hò, còn tôi thì chăm chỉ làm việc. Tại sao giờ con lại muốn tôi giúp đỡ?”
Ve nài nỉ: “Vậy xin Kiến cho tôi một ít thức ăn, tôi sẽ trả lại ngay khi thời tiết ấm lên.”
Kiến vẫn giữ thái độ cứng rắn: “Không, tại sao tôi lại phải nuôi một kẻ lười biếng như con?”
Ve đành phải chấp nhận số phận của mình, chết vì đói và rét trong mùa đông lạnh giá.
Câu chuyện về Con Kiến và Con Ve nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của sự chăm chỉ và chuẩn bị cho tương lai. Thành công không phải từ trên trời rơi xuống, mà phải được xây dựng dựa trên sự nỗ lực và dự đoán trước khó khăn. Và kẻ nào lười biếng và ỷ lại vào người khác sẽ phải gánh chịu những hậu quả cay đắng.