Trong bản hòa tấu cuộc sống, tình anh chị em tựa bản giao hưởng du dương, vang vọng những giai điệu trong trẻo, đôi khi xen lẫn cả những nốt trầm lắng đầy cảm xúc. Qua văn bản “Chị sẽ gọi em bằng tên”, Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa một bức tranh chân thực về tình chị em thắm thiết đan xen giữa những nét tính cách trái ngược và sự trưởng thành trong tâm hồn của mỗi người.
Chị gái trong tác phẩm hiện lên là một người giàu tình thương, luôn dành cho em mình một sự che chở, bao bọc vô bờ bến. Dẫu rằng ngôn từ chị đôi khi sắc lạnh, khắt khe nhưng ẩn sâu trong đó là tấm lòng ấm áp, mong em trưởng thành và nên người. Những lời chị dạy, dù có nghe khó lọt tai nhưng đều xuất phát từ mong ước em trở nên tốt đẹp hơn. Còn em gái, trái ngược với chị, là một cô bé hồn nhiên, vô tư, luôn quấn quýt bên chị, tìm kiếm sự che chở và sẻ chia. Những trò đùa ngây thơ của em đã thổi vào không gian gia đình những tiếng cười giòn tan, xua tan đi những mệt mỏi trong cuộc sống.
Sự trưởng thành trong tâm hồn mỗi người được khắc họa rõ nét qua những dòng hồi tưởng của người chị. Từ một cô bé hay hờn dỗi, giờ đây chị đã hiểu được nỗi vất vả của mẹ, trân trọng những phút giây ở bên em. Cô bé em gái năm nào giờ đã trở thành một thiếu nữ biết lắng nghe, thấu hiểu và chia sẻ với chị. Tình cảm chị em đã gắn kết họ lại với nhau, tựa hai mảnh ghép hoàn hảo, tạo nên bức tranh gia đình ấm áp, hạnh phúc.
Qua nhân vật chị gái và người em trong “Chị sẽ gọi em bằng tên”, Nguyễn Ngọc Thuần không chỉ khắc họa nét đẹp của tình cảm chị em mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự trưởng thành. Để tình chị em bền chặt mãi mãi, chúng ta cần biết trân trọng những phút giây bên nhau, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Hãy để tình chị em trở thành sợi dây vô hình, gắn kết chúng ta lại với nhau, cùng nhau viết nên những trang đời tươi đẹp, ý nghĩa.