Trong những tháng năm gió bụi cuộc đời, khi sóng gió ập đến, đôi khi lời nói thẳng thừng có thể gây tổn thương sâu sắc. Trong những tình huống tế nhị ấy, nghệ thuật nói giảm nói tránh trở thành phương tiện tinh tế để chuyển tải thông điệp, vừa giữ gìn thể diện cho người nghe, vừa khéo léo truyền đạt ý đồ.
Như một làn hương thoang thoảng trong gió, lời nói giảm nói tránh khéo léo che đậy phần nào sự thật, khiến nó trở nên dịu dàng hơn. Thay vì phũ phàng tuyên bố “Anh thật vụng về”, ta có thể nói “Anh có đôi bàn tay hơi ‘khéo léo'” theo cách vừa châm biếm nhẹ nhàng vừa tránh gây tổn thương lòng tự trọng của đối phương. Hoặc thay vì thẳng thừng chỉ trích “Cô ấy quá lười biếng”, ta có thể khéo léo nói rằng “Cô ấy có lẽ còn nhiều thời gian rảnh rỗi để tận hưởng cuộc sống”.
Nói giảm nói tránh giống như một tấm màn nhung che giấu những góc khuất thô ráp, tạo nên một bức tranh cuộc sống hài hòa và tinh tế hơn. Nó cho phép ta thể hiện sự phản đối hay chỉ trích mà không làm mất đi sự tôn trọng và tình cảm quý mến giữa người với người.