Trong khung cảnh tĩnh lặng của thư viện, ánh nắng vàng rực chiếu qua khung cửa sổ, tạo nên một bầu không khí ấm áp và mời gọi. Tôi ngồi bên cạnh người bạn thân nhất, Sarah, đắm chìm trong những trang sách yêu thích của chúng tôi.
“Sarah, cậu có nhớ Câu chuyện về Hai Thành phố không?” Tôi hỏi, giọng hào hứng.
“Tất nhiên rồi!” Sarah trả lời, đôi mắt lấp lánh. “Chúng ta đã đọc nó cùng nhau rất nhiều lần rồi.”
“Cậu nhớ cảnh Jean Valjean chôn chiếc bạc của giám mục Myriel không?” Tôi tiếp tục.
“Vâng, còn nhớ chứ. Đó là một khoảnh khắc rất xúc động,” Sarah nói, giọng trầm xuống. “Khi anh ấy quyết định thay đổi cuộc đời mình và chuộc lỗi vì quá khứ.”
“Đúng vậy, đó là một bước ngoặt trong câu chuyện,” tôi đồng tình. “Nó cho chúng ta thấy sức mạnh của lòng trắc ẩn và khả năng cứu chuộc của con người.”
Chúng tôi tiếp tục trò chuyện về những nhân vật và chủ đề khác trong “Câu chuyện về Hai Thành phố”, mỗi người đều chia sẻ những hiểu biết và quan điểm. Cuộc thảo luận của chúng tôi đầy đam mê và sâu sắc, giúp chúng tôi thêm trân trọng và yêu thích cuốn sách này.
“Mình rất vui vì chúng ta đã đọc cùng nhau,” Sarah nói. “Nó cho mình một góc nhìn mới về câu chuyện.”
“Mình cũng vậy, Sarah,” tôi nói. “Nó thực sự là một cuốn sách đặc biệt, chạm đến trái tim và tâm trí chúng ta.”