Ngữ văn 7: Viết bài văn biểu cảm về con người hoặc sự việc
Trong hành trình trường lớp đầy ắp kiến thức, có một bài học khiến em khắc ghi mãi mãi, đó là bài văn biểu cảm về con người hoặc sự việc. Viết về những cảm xúc chân thành luôn là một thử thách, nhưng cũng là một cơ hội để em khám phá chiều sâu tâm hồn mình.
Trong vô vàn con người, em luôn dành một sự kính trọng và ngưỡng mộ đặc biệt cho những chiến sĩ áo trắng – thiên thần giữa đời thường. Mẹ em cũng là một bác sĩ, ngày đêm tận tụy với nghề. Hình ảnh mẹ trong bộ đồng phục trắng tinh, đôi mắt luôn tràn đầy sự ấm áp và đôi tay khéo léo đã trở thành một nguồn cảm hứng bất tận trong em.
Mỗi khi có bệnh nhân đến khám, mẹ luôn dành cho họ một nụ cười dịu dàng, truyền cho họ niềm tin và hy vọng. Em nhớ có lần, một bệnh nhân nghèo mắc phải căn bệnh hiểm nghèo. Gia cảnh khó khăn khiến họ tuyệt vọng, nhưng mẹ đã không bỏ cuộc. Mẹ đã tìm kiếm mọi phương pháp điều trị, nỗ lực hết mình để giúp đỡ họ. Cuối cùng, điều kỳ diệu đã xảy ra: bệnh nhân đó đã khỏi bệnh và trở về với cuộc sống bình thường.
Gương hy sinh của mẹ là động lực thúc đẩy em luôn nỗ lực hết mình trong học tập. Em hiểu rằng không chỉ có kiến thức, mà còn cần có một trái tim nhân ái và một lòng nhiệt huyết với nghề y. Em mong một ngày nào đó, em cũng sẽ trở thành một bác sĩ như mẹ, góp sức mình vào công cuộc bảo vệ sức khỏe của mọi người.
Ngoài những con người, có những sự việc cũng để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Một năm trước, quê hương em phải hứng chịu một trận lũ kinh hoàng. Mưa như trút nước, khiến những con sông vốn hiền hòa trở nên hung dữ, nhấn chìm mọi thứ trong biển nước.
Đứng trước thảm họa, người dân quê em đã đoàn kết một lòng, cùng nhau chống chọi với thiên tai. Những ngôi nhà sàn được dựng lên trên những vùng đất cao để làm nơi trú ẩn cho những người dân bị mất nhà cửa. Hàng cứu trợ được chuyển đến tận tay người dân, mang theo tình yêu thương và sự sẻ chia.
Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh những chiến sĩ cứu hộ xả thân cứu giúp người dân. Họ không quản nguy hiểm, lội xuống dòng nước xiết để đưa những đứa trẻ đến nơi an toàn. Trong những thời khắc đó, tình người đã tỏa sáng hơn bao giờ hết, khiến em cảm thấy tự hào về quê hương mình.
Những con người với tấm lòng nhân ái, những sự việc mang đậm tinh thần đoàn kết để lại trong em những bài học vô giá. Bài văn biểu cảm không chỉ là một sản phẩm của ngôn từ, mà còn là một bức tranh đầy màu sắc về những cảm xúc chân thành. Nó giúp em hiểu sâu sắc hơn về thế giới xung quanh, về những giá trị cao đẹp mà con người cần phải gìn giữ.
Qua bài văn biểu cảm này, em muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những thiên thần áo trắng, những chiến sĩ cứu hộ và tất cả những người đã cống hiến hết mình cho cuộc sống. Những gương hy sinh của họ sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng trong em, truyền cảm hứng cho em bước tiếp trên con đường phía trước.