Nơi thiên đường, bà dõi theo cháu
Trong mênh mông vũ trụ, bà đã nhẹ nhàng bước sang thế giới bên kia, nhưng hình bóng bà vẫn vẹn nguyên trong trái tim cháu. Bà nội yêu dấu của cháu, người đã dành trọn tình thương vô bờ bến, giờ đây chỉ còn là hoài niệm xa xôi.
Những ngày tháng ấu thơ, cháu luôn được bà yêu thương và che chở. Đôi bàn tay gầy guộc của bà, chai sạn vì năm tháng lao động, giờ đây đã yên giấc trong lòng đất. Nhưng trong cháu, đôi bàn tay ấm áp ấy như vẫn còn vuốt ve, xoa dịu những nỗi đau.
Từng lời ru ngọt ngào của bà đã nuôi dưỡng tâm hồn cháu, đưa cháu vào những giấc mơ đẹp. Giờ đây, âm điệu lời ru ấy chỉ còn vọng về trong nỗi nhớ thương vô hạn. Những câu chuyện bà kể về cuộc đời, về những điều hay lẽ phải, đã trở thành kim chỉ nam dẫn lối cháu trên đường đời.
Bà luôn là người gần gũi nhất, luôn ở bên cạnh cháu mỗi khi gặp khó khăn, hoạn nạn. Chỉ cần được nhìn thấy nụ cười hiền từ của bà, cháu như có thêm sức mạnh để vượt qua mọi bão giông. Tình yêu thương của bà như ngọn lửa ấm áp, sưởi ấm trái tim cháu trong những đêm đông giá lạnh.
Khi bà ra đi, cháu cảm thấy như một phần thế giới của mình đã sụp đổ. Nước mắt cháu rơi trong vô vọng, tiếc thương người bà kính yêu. Nhưng nỗi đau ấy không thể che mờ đi hình ảnh tuyệt đẹp của bà trong lòng cháu.
Bà nội ơi, dù bà đã mãi mãi ra đi, nhưng tình yêu thương của bà sẽ mãi ở lại với cháu. Bà sẽ luôn là ngôi sao sáng dẫn lối cháu đi trên con đường đời. Cháu hứa sẽ sống thật trọn vẹn, làm những điều tốt đẹp để bà được mỉm cười nơi thiên đàng.
Trong miền ký ức của cháu, bà vẫn luôn hiện diện, với tất cả sự yêu thương, hy sinh và cao cả. Bà nội ơi, cháu nhớ bà biết bao!