Kết bài tả biển
Biển cả, một tuyệt tác vô bờ bến của thiên nhiên, đã để lại trong tôi những ấn tượng khó phai mờ. Bãi cát trải dài mịn màng như nhung đen, hòa quyện trong tiếng sóng biển nhè nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng du dương. Ánh nắng ban mai nhuộm hồng cả chân trời, phản chiếu xuống mặt biển lấp lánh như ngàn viên kim cương.
Những cánh hải âu bay liệng tự do trên bầu trời xanh thẳm, tiếng kêu vang vọng giữa không gian bao la. Những con sóng ngoài xa xô bờ, tung bọt trắng xóa, vẽ nên bức tranh sống động của đại dương. Tôi ngồi trên bãi cát, lắng nghe tiếng sóng biển vỗ rì rầm, cảm nhận sự bình yên và tĩnh lặng hiếm có.
Biển cả không chỉ là nguồn cảm hứng vô tận cho những tâm hồn nghệ sĩ, mà còn là nơi con người tìm thấy sự thư thái và an ủi. Nó là một biểu tượng của sự rộng lớn và tự do, nhắc nhở chúng ta về sức mạnh vô song của thiên nhiên. Khi rời khỏi bãi biển, tôi mang theo mình không chỉ những kỷ niệm đẹp, mà còn cả sự ngưỡng vọng và biết ơn trước vẻ đẹp hùng vĩ của biển cả.