Trong “Trở về” của Nguyễn Minh Châu, hình ảnh “cánh đồng mênh mông” đã trở thành biểu tượng cho biển cả mênh mông trong “Ông già và biển cả” của Hemingway. Cũng như Santiago, nhân vật Điều luôn cảm thấy một sự đồng hành, một mối liên kết sâu sắc với cánh đồng. Đối với Điều, cánh đồng không chỉ là một không gian vật lý mà còn là một không gian tinh thần, nơi anh tìm thấy sự thanh bình, sự hòa hợp và ý nghĩa đích thực của cuộc đời.
Câu nói “Ông lão biết rằng không ai phải cô đơn nơi biển cả” vang vọng trong tâm trí Điều khi anh đứng giữa cánh đồng mênh mông. Cánh đồng không hề trống vắng, nó tràn đầy sự sống, âm thanh và màu sắc. Tiếng kêu của những đàn chim, tiếng gió xào xạc qua những bông lúa, hương thơm của đất ẩm và mùi cỏ non tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, xua tan đi mọi cảm giác cô đơn.
Điều cảm thấy mình là một phần của cánh đồng rộng lớn, được bao bọc bởi sự kết nối vô hình với mọi sinh vật xung quanh. Anh hòa mình vào nhịp đập của thiên nhiên, cảm nhận được sự thở của đất trời và lắng nghe tiếng nói nội tâm của mình. Giống như Santiago, Điều nhận ra rằng, ngay cả khi ở một mình giữa biển khơi bao la hay cánh đồng mênh mông, anh không bao giờ thực sự cô đơn. Thiên nhiên luôn ở đó, đồng hành và nuôi dưỡng tâm hồn anh.