Trong đêm tối thăm thẳm, tôi lặng lẽ đi theo Bác, đôi chân nhỏ bé khó nhọc dò dẫm trên con đường ngoằn ngoèo. Bóng cây sừng sững như những người lính gác nghiêm nghị, che phủ lấy những bước chân của chúng tôi. Ánh trăng lạnh lẽo yếu ớt hắt bóng Bác thật dài. Đêm đông buốt giá, gió rít từng cơn như những con thú dữ, nhưng Bác vẫn ngồi đó, dáng vẻ trầm tư bên ngọn lửa bập bùng.
Ánh lửa nhảy nhót, phản chiếu trên khuôn mặt khắc khổ của Bác. Những nếp nhăn hằn sâu như những dòng sông chảy xiết, khắc ghi bao tháng năm đấu tranh gian khổ. Đôi mắt sáng quắc nhưng đầy trìu mến dõi theo những chiến sĩ đang ngủ say. Bàn tay xương xẩu, gân guốc nâng niu điếu thuốc, nhả ra từng làn khói mỏng. Bác như một người cha già chăm sóc cho những đứa con thân yêu của mình.
Tôi lặng lẽ đứng nhìn Bác, lòng dâng trào một cảm xúc khó tả. Vị lãnh tụ kính yêu của chúng tôi, người đã hy sinh cả cuộc đời mình cho dân tộc, cho đất nước, lại đang thức trắng cả đêm để lo lắng cho những người đồng chí, đồng bào. Trái tim tôi thổn thức, một nỗi kính trọng vô bờ bến dâng trào trong lòng.