Cảm xúc khi đắm chìm vào “Bức tranh của em gái tôi”
Trong vương quốc mênh mông của những tuyệt tác thơ ca, bài thơ “Bức tranh của em gái tôi” của Tế Hanh tỏa sáng như một viên ngọc vô giá. Khi chạm vào những vần thơ ấy, người đọc không khỏi choáng ngợp bởi một bảng màu cảm xúc phong phú, lay động sâu thẳm trái tim.
Sự ngây thơ trong sáng của tuổi thơ
Bài thơ mở đầu bằng lời tự sự của người anh, mô tả bức tranh do chính em gái mình vẽ. Giọng điệu thơ trong trẻo, ngây thơ như chính tâm hồn cô bé:
“Em tôi khi ấy còn rất nhỏ
Mới học vẽ tranh
Em vẽ cả đôi chân đất
Chạy trên thảm cỏ xanh rờn.”
Những nét vẽ đơn sơ nhưng lại tái hiện một thế giới tuổi thơ hồn nhiên, đầy ắp tiếng cười và chạy nhảy. Người đọc như được trở về thời thơ ấu của mình, nơi những trò chơi đơn giản và những niềm vui giản dị khiến ta cảm thấy ấm áp vô cùng.
Tình cảm gia đình sâu đậm
Ẩn sau bức tranh稚, thơ ngây, người anh dành cho em gái mình một tình cảm vô bờ bến. Trong mỗi nét vẽ, mỗi mảng màu, ta cảm nhận được sự yêu thương và trân trọng:
“Em không vẽ chân đất cho tôi
Vì biết tôi rất yêu cây cỏ
Vì sợ tôi dẫm nát cả thế giới
Mà tôi đã từng đi qua.”
Tình yêu thương anh em ruột thịt không cần lời nói hoa mỹ, thay vào đó là những hành động quan tâm, chăm sóc nhau thường nhật. Đôi chân đất của em gái được bỏ đi, nhường chỗ cho tình yêu mãnh liệt mà cô dành cho anh mình.
Ước mơ và hoài bão
Nhìn vào bức tranh của em gái, người anh không chỉ thấy được bản chất ngây thơ, trong sáng của cô, mà còn nhận ra những khát vọng và hoài bão ẩn bên trong:
“Em muốn vẽ cả bầu trời
Cả tiếng đàn và cả tiếng hát
Em muốn vẽ cả con đường
Mấy chị em tôi đã đi qua.”
Bức tranh không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một cánh cửa sổ mở ra thế giới tâm hồn của cô bé. Qua từng nét vẽ, em gửi gắm ước mơ về một tương lai tươi đẹp, tràn ngập âm nhạc, tiếng cười và sự sum vầy gia đình.
Lời kết
“Bức tranh của em gái tôi” là một bài thơ thấm đẫm cảm xúc, vừa giản dị lại vừa sâu sắc. Qua những vần thơ ấy, người đọc được đắm mình trong thế giới hồn nhiên, trong sáng của tuổi thơ, cảm nhận được tình cảm gia đình thắm thiết và những ước mơ, hoài bão đầy triển vọng. Đọc bài thơ, chúng ta không chỉ thấy được vẻ đẹp của hội họa, mà còn nhận ra những giá trị cao đẹp của tình cảm con người.