Tâm trạng Kim Trọng trong đoạn thơ Kim Trọng trở lại vườn Thúy
Trong đoạn thơ “Kim Trọng trở lại vườn Thúy” của Truyện Kiều, Nguyễn Du đã tài tình khắc họa tâm trạng của Kim Trọng sau khi trải qua bao thăng trầm và trở về chốn cũ. Đây là tâm trạng phức tạp, đan xen giữa hoài niệm, luyến tiếc, ngậm ngùi và một chút hy vọng mong manh.
Đầu tiên, Kim Trọng cảm thấy hoài niệm về những kỷ niệm đẹp đẽ đã có bên Thúy Kiều. Khi chàng trở lại vườn Thúy, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng người đã khác. Chàng nhớ lại những giây phút sum vầy hạnh phúc, những lời hẹn ước thắm thiết, nay chỉ còn là dĩ vãng. Cảm giác hoài niệm này gợi lên nỗi buồn thương và tiếc nuối trong lòng Kim Trọng.
Tiếp đến, chàng cảm thấy luyến tiếc khi chứng kiến vườn Thúy đã trở nên hoang tàn, không còn sức sống như trước. Vườn Thúy vốn là nơi chốn hẹn hò của Kim Trọng và Thúy Kiều, là nơi lưu giữ những ký ức đẹp nhất của chàng. Nay cảnh vật tiêu điều khiến Kim Trọng cảm thấy ngậm ngùi và xót xa.
Bên cạnh nỗi hoài niệm và luyến tiếc, Kim Trọng cũng cảm thấy ngậm ngùi khi nghĩ đến số phận trớ trêu của Thúy Kiều. Chàng hiểu rằng Kiều đã phải trải qua bao tủi nhục, đau đớn, và chàng bất lực không thể giúp nàng vượt qua. Niềm đau, sự day dứt và trách nhiệm trong lòng chàng càng khiến tâm trạng thêm nặng nề.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm trái tim Kim Trọng vẫn còn le lói một chút hy vọng mong manh. Chàng hy vọng rằng Kiều vẫn còn sống, rằng nàng sẽ đoàn tụ với chàng một ngày nào đó. Hy vọng này như ngọn nến le lói trong đêm đen, giữ cho chàng không rơi vào tuyệt vọng.
Tóm lại, tâm trạng của Kim Trọng trong đoạn thơ “Kim Trọng trở lại vườn Thúy” là một tâm trạng phức tạp và sâu sắc. Chàng cảm thấy hoài niệm, luyến tiếc, ngậm ngùi, day dứt, nhưng vẫn nuôi giữ một chút hy vọng mong manh. Nguyễn Du đã sử dụng ngôn từ điêu luyện và hình ảnh gợi cảm để khắc họa chân thực tâm trạng này, cho thấy tài năng bậc thầy của mình trong nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật.