Cảm xúc dạt dào trước bức tranh thiên nhiên hùng vĩ trong “Việt Nam quê hương ta”
Trong thế giới thơ ca Việt Nam, bài thơ “Việt Nam quê hương ta” của Nguyễn Đình Thi là một kiệt tác ca ngợi vẻ đẹp hùng vĩ và thiêng liêng của đất nước. Bài thơ như một bức tranh sơn dầu sống động, phác họa nên bức chân dung toàn cảnh về quê hương Việt Nam, khơi gợi trong lòng người đọc những xúc cảm mãnh liệt.
Đoạn thơ đầu tiên mở ra với những hình ảnh vô cùng tráng lệ:
“Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa hát lời thiết tha”
Cánh đồng lúa rộng lớn như một tấm thảm xanh bất tận, trải dài đến tận chân trời, gợi lên cảm giác bình yên và trù phú. Tiếng “hát” của lúa như lời ca của người dân lao động, tạo nên một bản giao hưởng hòa quyện với đất trời.
Tiếp đến, bài thơ chuyển sang khắc họa những ngọn núi cao vút:
“Cánh diều tuổi thơ bay cao trong gió
Với đàn cò trắng phau phau từng đôi”
Hình ảnh cánh diều bay cao cùng đàn cò gợi nhắc về tuổi thơ trong trẻo, gắn liền với những cánh đồng quê. Những ngọn núi cao ngất như những người khổng lồ sừng sững, chứng kiến mọi thăng trầm của lịch sử.
Đoạn thơ thứ ba tập trung vào dòng sông Hồng:
“Sông Hồng chảy thẳng cánh cung
Vuốt ve chín nhánh cù lao sóng reo”
Dòng sông Hồng cuồn cuộn chảy, uốn lượn như một cánh cung, bao bọc những cù lao tươi tốt. Tiếng sóng reo vui như khúc nhạc của thiên nhiên, xua tan mọi mệt mỏi và ưu phiền.
Cuối cùng, bài thơ khép lại bằng một lời khẳng định đầy kiêu hãnh:
“Việt Nam đất nước tươi xanh
Đẹp vô ngần ta mãi yêu thương”
Mảnh đất Việt Nam hiện lên với vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa thơ mộng, là nơi con người sinh ra và lớn lên, gắn bó với những kỷ niệm và tình cảm sâu nặng.
Đọc “Việt Nam quê hương ta”, người đọc không khỏi cảm thấy tự hào và yêu mến đất nước mình. Bài thơ như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp của thiên nhiên, truyền cho chúng ta tình yêu quê hương và trách nhiệm bảo vệ những giá trị thiêng liêng ấy.