Trong thế giới văn chương Việt Nam, Vũ Nương nổi lên như một nàng thơ bất tử, hóa thân thành biểu tượng cho vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Nàng là người vợ thủy chung, người mẹ tận tụy, nhưng số phận lại nghiệt ngã khiến nàng phải chịu oan khuất, tủi nhục.
Vẻ đẹp của Vũ Nương không chỉ thể hiện ở ngoại hình “tính đã đoan trang thùy mị”, mà còn toát ra từ cốt cách đoan trang, đức hạnh. Nàng luôn “giữ gìn khuôn phép, không từng làm ra điều gì trái đạo lý”, coi sự chung thủy là lẽ sống cao nhất. Tình cảm của nàng dành cho Trương Sinh thắm thiết, dù phải chờ đợi chồng xa nhà lâu năm, nàng vẫn một lòng chung thủy, vun vén gia đình.
Tuy nhiên, số phận đã quá nghiệt ngã với Vũ Nương. Chỉ vì sự hiểu lầm tai hại từ lời trẻ thơ ngây dại, Trương Sinh đã hồ nghi tình cảm của nàng, mắng nhiếc, đánh đuổi nàng khỏi nhà. Trong đau đớn và tủi nhục, Vũ Nương đã gieo mình xuống sông Hoàng Giang để chứng minh sự trong sạch của mình.
Cái chết của Vũ Nương để lại nỗi đau xé lòng cho những người chứng kiến, cũng như cho độc giả muôn đời sau. Nàng ra đi, mang theo nỗi oan khuất không thể giải bày, để lại bài học đắt giá về hậu quả của sự hồ đồ, nóng nảy và sự nhẹ dạ cả tin.
Nhân vật Vũ Nương là một áng văn bất hủ của nền văn học Việt Nam, mãi mãi gợi lên trong lòng chúng ta sự ngưỡng mộ, cảm thương và trăn trở. Nàng là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam truyền thống, với những phẩm chất cao đẹp, nhưng cũng phải chịu đựng những bất công, oan trái của xã hội.