Đoạn văn tả cảnh ở địa phương em
Bình minh ló dạng, những tia nắng sớm nhẹ nhàng xuyên qua màn sương mỏng, phủ lên quê hương tôi một tấm áo choàng lấp lánh. Gió xuân xào xạc trong tán lá xanh biếc, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm.
Những cánh đồng lúa trải dài bất tận, uốn lượn như dải lụa xanh mềm mại. Hàng cau thẳng tắp vươn cao, lá xòe rộng như những chiếc ô che mưa. Những ngôi nhà ngói đỏ ẩn hiện giữa những rặng tre xanh tươi, tạo nên một bức tranh làng quê thanh bình, thơ mộng.
Dòng sông êm đềm uốn khúc quanh co qua làng. Nước sông trong veo như pha lê, phản chiếu bầu trời xanh thẳm và những đám mây trắng bồng bềnh. Trên bờ sông, những hàng liễu rủ tóc xanh rì, soi bóng xuống mặt nước lung linh.
Tiếng chim hót líu lo trên các cành cây, hòa cùng tiếng sáo diều vi vu trên bầu trời cao. Những chú bé, chú gái nô đùa bên bờ ao, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp xóm làng. Khói bếp lam chiều tỏa lên từ các mái nhà, nhẹ nhàng bay lên bầu trời, nhuộm một sắc hồng lãng mạn.
Khi hoàng hôn buông xuống, cảnh làng quê trở nên huyền ảo lạ thường. Ánh nắng vàng nhạt chiếu nghiêng, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Những chú trâu chậm rãi trở về chuồng, tiếng mõ trâu leng keng ngân nga trong gió.
Tôi yêu cảnh đẹp ở địa phương tôi, nơi ghi dấu những kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp. Đây là nơi tôi được sinh ra và lớn lên, gắn bó với tôi bằng những tình cảm thiêng liêng và sâu sắc nhất.