Ta lạc bước trong lầu Ngưng Bích
Ta, Thúy Kiều, nay thân phận lưu đầy, ôm nỗi tủi hờn mà lưu lạc nơi lầu Ngưng Bích cô tịch. Xa gia đình, xa quê hương, ta chỉ còn lại những ngọn sóng vỗ bờ và tiếng gió hú rì rào.
Lầu Ngưng Bích này cao vời vợi, nhìn xuống dòng sông mênh mông. Cảnh vật hùng vĩ nhưng chẳng thể khuây khỏa nổi nỗi buồn trong ta. Nước thủy triều dâng cao rồi lại rút xuống, như thể đang cười nhạo số phận hẩm hiu của ta.
Phía xa xa, những cánh buồm trắng thấp thoáng ẩn hiện trong màn sương mờ. Chúng mang theo hình ảnh quê hương thân thương mà ta giờ đây chỉ còn có thể mường tượng trong nỗi nhớ. Tiếng chim hải âu chao lượn trên mặt nước, réo gọi nhau thảm thiết. Tiếng kêu khắc khoải ấy như cào xé trái tim tan nát của ta.
Ta ngước mắt nhìn lên bầu trời cao vời vợi, cố tìm kiếm một tia hy vọng le lói. Nhưng chỉ có những đám mây đen vần vũ, che khuất cả ánh sáng mong manh. Gió thổi mạnh, cuốn đi những giọt nước mắt yếu ớt của ta, khiến chúng tan biến vào hư vô.
Đêm về, lầu Ngưng Bích càng trở nên lạnh lẽo và đáng sợ. Tiếng sóng vỗ vào chân lầu như tiếng than khóc ai oán. Ta co ro trong góc phòng, ôm chặt lấy thân mình run rẩy. Ánh trăng lạnh lẽo hắt qua khung cửa sổ, soi rõ bóng dáng cô đơn của ta.
Ta không biết tương lai sẽ ra sao. Liệu ta có còn được gặp lại người thân yêu, hay số phận của ta sẽ mãi mãi bị giam cầm nơi lầu Ngưng Bích cô quạnh này? Ta chỉ biết rằng, nỗi đau trong tim ta cứ ngày một lớn dần, mỗi ngày trôi qua như một cực hình không hồi kết.
Ôi, lầu Ngưng Bích lạnh lẽo, chứng nhân cho nỗi đau đớn vô bờ của ta. Ta chỉ mong một ngày nào đó, ta có thể thoát khỏi nơi ngục tù này, được trở về quê hương và tìm lại gia đình. Nhưng liệu ước mơ đó có bao giờ thành hiện thực?