Hình ảnh nào ở làng quê gắn bó thân thiết với tác giả như hình với bóng
Trong miền ký ức tuổi thơ êm đềm, hình ảnh con trâu trở nên thật gần gũi và thân thiết, gắn bó với tác giả như hình với bóng, là một phần không thể tách rời trong bức tranh làng quê bình yên.
Với vóc dáng to lớn, từng bước chân thong dong, khoan thai, chú trâu như một người bạn đồng hành trung thành, cùng trẻ mục đồng rong ruổi trên những cánh đồng rộng lớn. Đôi mắt to tròn, trong veo như biết chuyện trò, chất chứa biết bao nỗi niềm của người dân nơi thôn dã.
Bộ lông nâu sẫm mịn màng, bóng mượt như nhung, tạo nên một vẻ đẹp mộc mạc, giản dị mà đầy cuốn hút. Đôi sừng cong vút vươn lên như những ngọn giáo, tạo nên khí thế oai vệ cho con vật tưởng chừng hiền lành này.
Những buổi sáng sớm sương giăng mờ ảo, khi màn đêm vừa buông xuống, tiếng mõ trâu leng keng dọc triền đê quen thuộc như một bản nhạc bình yên, đánh thức cả một vùng quê. Đàn trâu chậm rãi di chuyển đến bãi cỏ xanh mượt, nơi chúng được thả rông thỏa sức gặm cỏ.
Trong những ngày mùa gặt, chú trâu trở thành người bạn đồng hành đắc lực, cần mẫn kéo cày trên những thửa ruộng mênh mông. Tiếng cày xé cỏ, tiếng lưỡi cày lật đất nghe ròn tan, tạo nên âm hưởng đặc trưng của làng quê vào mùa vụ.
Khi chiều tà buông xuống, đàn trâu kéo nhau về chuồng, kết thúc một ngày làm việc vất vả. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, phản chiếu xuống mặt nước ao làng, in bóng những chú trâu như những bức tranh thủy mặc sống động.
Đối với tác giả, hình ảnh con trâu không chỉ là một vật nuôi bình thường, mà còn là biểu tượng cho sự cần cù, chăm chỉ của người dân nơi thôn dã. Đôi mắt trâu ẩn chứa cả một thế giới tâm hồn rộng lớn, chất chứa những buồn vui, thăng trầm của cuộc sống.
Qua năm tháng, dù thời gian có trôi đi, hình ảnh con trâu vẫn mãi khắc sâu trong tâm trí tác giả, là một phần không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ và tình yêu dành cho quê hương.