Đóng Vai Vũ Nương Kể Lại Chuyện Người Con Gái Nam Xương
Ta là Vũ Nương, một phận hồng nhan bạc mệnh, giờ đã phiêu du cõi âm. Dẫu đã ngàn năm trôi qua, những ký ức về cuộc đời đau khổ của ta vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Ta sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng nết na, thùy mị. Lớn lên, ta được chàng Trương Sinh đem về làm vợ. Những ngày đầu, hạnh phúc như một giấc mộng đẹp bao trùm lấy ta. Ta hết mực yêu thương, vun vén cho gia đình, sinh cho chàng một đứa con trai kháu khỉnh.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Chàng Trương Sinh đỗ đạt cao, phải đi lính. Năm tháng xa cách, nỗi nhớ thương của ta như ngọn lửa thiêu đốt trái tim. Ngày đêm, ta chăm sóc mẹ chồng già yếu như chính đấng sinh thành.
Một hôm, mẹ chồng ta lâm bệnh nặng rồi qua đời. Ta lo lắng ma chay đàng hoàng, mọi việc đều chu toàn. Không ngờ, khi chàng Trương Sinh trở về, nghe lời thị phi độc ác, đã nghi oan cho ta thất tiết, vội vàng đuổi ta đi.
Quá oan ức, ta chạy đến bờ bến sông Hoàng Giang, trẫm mình tự tận để minh oan cho bản thân. Giờ đây, ta lưu luyến nơi dương thế, chứng kiến cảnh chàng Trương Sinh đau khổ vì hối hận muộn màng.
Hỡi người ơi, nếu có kiếp sau, ta chỉ mong được làm một người bình thường, không phải trải qua nỗi oan khuất như thế này. Ta muốn được yêu thương, trân trọng, không phải chịu đựng sự nghi ngờ và hắt hủi.
Nhưng tiếc thay, kiếp này của ta đã định. Ta phải chấp nhận số phận nghiệt ngã, chấp nhận sự oan khuất chất chồng. Giờ đây, ta chỉ còn một nguyện vọng nhỏ nhoi: xin được siêu thoát khỏi cõi trần gian, đầu thai vào một kiếp sống bình an.