Trong kho tàng truyện kể bất tận về các anh hùng dân tộc, một câu chuyện về sự dũng cảm phi thường và lòng yêu nước bất khuất luôn khiến tôi say mê:
Chuyện kể rằng, vào thời nhà Trần, đất nước ta đối mặt với cuộc xâm lược của quân Nguyên hùng mạnh. Trong số những người anh hùng chiến đấu chống giặc có một chàng trai trẻ tên là Trần Quốc Toản. Dù tuổi đời còn trẻ nhưng Trần Quốc Toản đã bộc lộ tài năng quân sự thiên bẩm và tinh thần chiến đấu kiên cường.
Một đêm nọ, khi quân Nguyên đang đóng quân tại Bạch Đằng Giang, Trần Quốc Toản đã dẫn đầu một đội quân nhỏ đột nhập vào doanh trại của chúng. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Với lòng quả cảm bất chấp hiểm nguy, Trần Quốc Toản đã chém chết hàng chục tên tướng giặc khiến quân Nguyên khiếp sợ.
Tuy nhiên, trong cuộc chiến ấy, Trần Quốc Toản đã bị thương nặng. Nhận thấy mình không thể tiếp tục chiến đấu, chàng viết một bản di thư gửi lên vua Trần với những lời gan ruột. Trong đó, Trần Quốc Toản bày tỏ nguyện vọng được hy sinh cho đất nước và mong vua tiếp tục lãnh đạo quân dân đánh đuổi quân thù.
Sau khi đọc bản di thư, vua Trần vô cùng xúc động và tiếc thương cho Trần Quốc Toản. Ngài lệnh cho quân đội tiếp tục chiến đấu và giành thắng lợi vẻ vang. Cái chết của Trần Quốc Toản đã trở thành một nguồn cảm hứng lớn cho các chiến sĩ, thôi thúc họ chiến đấu dũng cảm hơn để bảo vệ tổ quốc.
Câu chuyện về anh hùng Trần Quốc Toản đến nay vẫn được lưu truyền rộng rãi, trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước và sự dũng cảm của dân tộc Việt Nam. Tên của chàng được đặt cho nhiều trường học, đường phố và tượng đài, nhắc nhở thế hệ sau về một người anh hùng đã hy sinh tuổi thanh xuân cho sự nghiệp bảo vệ non sông.