Trong màn sương mù mờ ảo của bình minh, giữa những đại ngàn hùng vĩ, một cuộc chiến bi tráng sắp diễn ra, ghi dấu ấn cho một thời kỳ anh hùng trong sử thi Tây Nguyên. Đăm Săn, đại chiến binh của người Mnông, đã tiến đến lãnh địa của Mtao Mxây, thủ lĩnh của người Mtao, để trả thù cho cái chết của người anh em trai yêu dấu của mình.
Khi mặt trời hé rạng, cả hai đội quân hùng hậu đã tập trung tại cánh đồng rộng lớn. Đăm Săn, với vóc dáng vạm vỡ và khí thế hừng hực, nhảy lên lưng con ngựa chiến thần Jurak Blao, trong khi Mtao Mxây, một chiến binh già dặn nhưng không kém phần oai phong, trang bị đầy đủ giáp trụ và vũ khí sắc bén.
Tiếng gươm giáo va chạm như sấm sét, mở đầu cho một trận chiến dữ dội. Đăm Săn xông pha giữa trận địa, tay vung thanh gươm sáng loáng, hạ gục kẻ thù từng đàn. Mtao Mxây cũng không hề kém cạnh, dùng sức mạnh phi thường và kinh nghiệm chiến đấu của mình để tạo ra những đòn phản công liên tiếp.
Quân đội hai bên đánh nhau trong nhiều giờ, máu nhuộm đỏ cánh đồng. Đăm Săn, trong cơn phẫn nộ tột cùng, đã triệu hồi thần linh giúp sức. Thần lửa xuất hiện, bao quanh anh một vòng hào quang rực rỡ, làm cho kẻ thù hoảng sợ bỏ chạy.
Mtao Mxây, không thể chống lại sức mạnh siêu nhiên, đã phải rút lui. Đăm Săn đuổi theo, quyết tâm giết chết kẻ thù để trả thù. Khi cả hai đuổi kịp Mtao Mxây, một cuộc chiến tay đôi căng thẳng xảy ra.
Gươm đọ gươm, giáo đâm giáo, họ trao đổi những đòn chí mạng. Máu và mồ hôi tuôn chảy trên cơ thể họ. Cuối cùng, Đăm Săn đã tung ra một đòn đâm hiểm, xuyên thủng trái tim của Mtao Mxây.
Mtao Mxây gục ngã, chấm dứt cuộc chiến đẫm máu. Đăm Săn trở về chiến thắng, được chào đón như một người anh hùng. Trận chiến giữa Đăm Săn và Mtao Mxây đã trở thành một huyền thoại trong sử thi Tây Nguyên, tượng trưng cho lòng dũng cảm, sức mạnh và sự trả thù trong thời kỳ cổ đại.