Trong lớp học yên tĩnh, nơi những ánh nắng tinh nghịch nhảy nhót trên những tấm rèm gió, tôi nhẹ nhàng đặt tay lên một chồng giấy tờ凌乱不堪. Một cảm giác quen thuộc của lòng trắc ẩn tràn ngập tâm trí non trẻ của tôi khi tôi nhận ra rằng bạn cùng lớp bé nhỏ của mình, An, đã làm mất bài tập về nhà.
Tôi chậm rãi lật từng trang giấy, đôi mắt xanh thăm dò từng dòng chữ, hy vọng tìm thấy chút manh mối nào. Đột nhiên, một tiếng reo phấn khích thoát ra khỏi miệng tôi khi tìm thấy bài tập mà An cần. Với một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt, tôi gấp cẩn thận tờ giấy và cất vào trong cặp rồi nhanh chóng chạy đến bàn của An.
“An này, mình tìm thấy rồi nè!”, tôi reo lên, trao cho bạn tờ giấy đã mất. Đôi mắt An mở to vì ngạc nhiên và tràn ngập lòng biết ơn. Em ấy ôm chặt tôi, thì thầm một lời cảm ơn chân thành. Những tiếng vỗ tay nhẹ vang lên khắp lớp, tạo nên một bầu không khí ấm áp của sự sẻ chia và lòng tốt.
Ngay lúc đó, tôi cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc len lỏi trong tâm hồn mình. Việc làm nhỏ bé này không chỉ giúp bạn tôi hoàn thành bài tập mà còn thắp lên trong tôi niềm tin rằng ngay cả những hành động đơn giản nhất cũng có thể tạo ra một thế giới khác biệt. Từ đó, tôi học được rằng lòng tốt không chỉ mang lại niềm vui cho người khác mà còn nuôi dưỡng trái tim nhân hậu trong mỗi chúng ta.