Trong màn đêm tĩnh lặng, tôi, Trương Thị, người con gái bạc mệnh, mượn những dòng mực u hoài để kể lại nỗi oan nghiệt đã giày xéo số phận mỏng manh của mình.
Tôi sinh ra nơi làng quê nghèo, từ bé đã thấm nhuần đức hạnh, đoan trang. Lớn lên, tôi may mắn được gả cho Trương Sinh, một chàng nho sinh tuy gia cảnh bình hàn nhưng hiền lành, thương yêu. Tình nghĩa vợ chồng chúng tôi bền chặt như đôi chim liền cánh, như cành quấn quýt.
Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Trương Sinh vì lời phán của bà mẹ già mà phải lên đường tòng quân xa. Trong những ngày dài chờ chồng, tôi một mình chăm sóc mẹ chồng già yếu, tảo tần lo toan việc nhà.
Nhưng oái oăm thay, chỉ vì một lời nói ngây thơ của đứa con thơ mà Trương Sinh ghen tuông, nghi oan tôi thất tiết. Không cần nghe một lời giải thích, chàng đã đày đọa tôi bằng những đòn roi tàn nhẫn.
Bị chồng ruồng bỏ, tôi ôm đứa con thơ dại trở về nhà mẹ đẻ. Nhưng họ cũng nghi ngờ tôi, không cho tôi vào nhà. Trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, tôi đã gieo mình xuống sông Hoàng Giang để giải thoát khỏi nỗi oan nghiệt này.
Khi xuống âm phủ, tôi được các vị Thủy thần cứu thoát và được giao cho trách nhiệm trấn giữ một phương thủy thổ. Nhưng lòng tôi vẫn canh cánh nỗi oan, không thể siêu thoát được.
Từ đó, tôi thường hiện về quấy nhiễu giấc ngủ của Trương Sinh, khiến chàng sống trong day dứt và hối hận. Tôi muốn chàng hiểu nỗi oan và sự đau khổ mà chàng đã gây ra cho tôi.
Nhưng Trương Sinh đã hối cải quá muộn. Nghe lời sư tăng, chàng đã lập đàn giải oan cho tôi, nhưng lúc đó tôi đã trở về với cõi âm. Vết thương lòng của tôi vẫn còn mãi, không bao giờ lành miệng.
Giờ đây, tôi chỉ còn mong được siêu thoát khỏi kiếp oan nghiệt này, được đoàn tụ với đứa con thơ và được trả lại danh dự cho bản thân. Tôi muốn thế gian biết rằng, tôi, Trương Thị, là một người phụ nữ đức hạnh, chung thủy, và đã bị oan uổng một cách thảm khốc.
Xin hãy nhớ câu chuyện của tôi, và hãy coi chừng những lời buộc tội thiếu căn cứ. Đừng để những nỗi oan nghiệt tiếp tục giày xéo số phận của những người vô tội.