Trong kho tàng ký ức êm đềm của tuổi thơ, có một kỷ niệm vẫn luôn rực rỡ như vì sao trên nền trời đêm, đó là chuyến du ngoạn cùng bà ngoại. Trong không gian dịu nhẹ của hoàng hôn, tôi và bà tay trong tay dạo bước trên con đường rợp bóng me, hương hoa sữa thoang thoảng quyện vào gió như lời thì thầm ngọt ngào.
Từng nhịp chân chậm rãi như cuốn tôi vào một thế giới bình yên. Bà nắm chặt tay tôi, từng lời kể êm ái như dòng suối róc rách, dẫn tôi lạc vào những câu chuyện cổ tích kỳ diệu. Tôi say sưa lắng nghe, trí tưởng tượng bay bổng, như thể mình đang hóa thân vào nàng công chúa, trải qua những cuộc phiêu lưu đầy hấp dẫn.
Đến bên bờ hồ lấp lánh, chúng tôi dừng chân nghỉ ngơi. Bà chỉ cho tôi những con cá bơi tung tăng dưới làn nước trong xanh, kể về sự đa dạng của thế giới đại dương. Tôi háo hức đặt câu hỏi, bà kiên nhẫn trả lời, mở rộng vốn kiến thức non nớt của tôi.
Khi bóng tối dần bao trùm, chúng tôi cùng ngắm nhìn bầu trời đêm rực rỡ. Những vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý, tỏa sáng lung linh trên nền nhung tím. Bà kể tôi nghe về mỗi chòm sao, gắn liền với những câu chuyện thần thoại hay truyền thuyết dân gian. Tôi say đắm nhìn ngắm, cảm thấy vũ trụ thật kỳ thú và rộng lớn.
Dưới bầu trời đêm đầy sao, tôi cảm thấy gần gũi bà hơn bao giờ hết. Sự ấm áp và tình yêu thương của bà như tỏa sáng, bao bọc lấy tôi. Kỷ niệm ấy trở thành một kho báu mà tôi sẽ nâng niu mãi, là minh chứng cho tình cảm gia đình thiêng liêng và những phút giây hạnh phúc vô giá bên người thân yêu.