Những Mảnh Đời Bất Hạnh
Trong mênh mông xã hội, đôi khi ta vô tình bắt gặp những phận đời kém may mắn, mang trong mình nỗi bất hạnh, khiến trái tim chúng ta chạnh lòng khôn nguôi. Những mảnh đời ấy như những vì sao lẻ loi trên bầu trời u ám, khao khát chút ánh sáng để xua tan bóng đêm.
Cậu bé bán vé số với đôi chân trần đen nhẻm, ngày ngày rong ruổi khắp các ngã đường. Đôi mắt vô hồn của em chất chứa bao nhiêu nỗi buồn tủi và ước mơ xa vời. Em không được đến trường như bạn bè cùng trang lứa, mà phải bươn chải kiếm sống để phụ giúp gia đình. Tiếng rao lạc lõng của em như một lời than thở khẽ khàng, cầu xin sự thương cảm từ những người qua đường.
Bà cụ ngồi bên vệ đường, đôi tay run rẩy cầm chiếc bát xin tiền. Mái tóc bạc phơ như sương, gương mặt khắc khổ hằn sâu những vết hằn thời gian. Bà kể rằng, con cái đứa thì mất đứa thì đi biền biệt, tuổi già cô đơn, không nơi nương tựa. Đôi mắt đục ngầu của bà chứa đựng cả một quá khứ đầy thăng trầm, giờ chỉ còn lại nỗi cô quạnh và tuyệt vọng.
Người đàn ông khuyết tật ngồi trên chiếc xe lăn, cố gắng di chuyển trên vỉa hè đông đúc. Đôi chân tật nguyền không thể bước đi khiến anh trở thành gánh nặng cho gia đình. Anh vẫn cố gắng kiếm chút tiền bằng cách bán xổ số hoặc đánh đàn, nhưng chẳng mấy ai để ý. Nhìn anh ngồi đó, miệt mài với số phận, ta không khỏi xót xa trước ý chí sống mãnh liệt và nghị lực kiên cường.
Những mảnh đời bất hạnh không chỉ xuất hiện ở các ngã đường đông đúc mà còn ẩn mình trong những căn nhà tồi tàn, nơi những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi hoặc những người già neo đơn sống lay lắt từng ngày. Họ như những bông hoa tàn úa, không được hưởng trọn vẹn sắc xuân, mà phải chống chọi với những cơn gió nghiệt ngã của cuộc đời.
Chúng ta không thể vô cảm trước những mảnh đời bất hạnh ấy. Hãy mở rộng vòng tay yêu thương, chia sẻ với họ những điều nhỏ bé nhất. Hãy cho cậu bé bán vé số một nụ cười động viên, cho bà cụ một bát cháo nóng và giúp người đàn ông khuyết tật di chuyển trên phố. Mỗi hành động tử tế của chúng ta đều có thể thắp lên một tia hy vọng trong cuộc đời họ.
Bên cạnh sự giúp đỡ về vật chất, chúng ta còn cần trao cho những mảnh đời bất hạnh niềm tin vào cuộc sống. Hãy để họ biết rằng, dù cuộc đời có trắc trở đến đâu, vẫn luôn có những người quan tâm và đồng hành cùng họ. Hãy cho họ thấy rằng, dù thể xác có tàn tật hay hoàn cảnh có khó khăn, thì ý chí và nghị lực vẫn có thể giúp họ vượt qua mọi thử thách.
Những mảnh đời bất hạnh là lời nhắc nhở chúng ta về sự vô thường của cuộc đời. Hãy trân trọng mỗi phút giây chúng ta đang có, sống tử tế và yêu thương nhau nhiều hơn. Bởi vì, chỉ có tình yêu thương mới có thể xua tan nỗi buồn tủi và mang lại hạnh phúc cho những số phận kém may mắn.