Văn mẫu lớp 11: Nghị luận về tác phẩm thơ “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử
“Mùa xuân chín” là một kiệt tác thơ của Hàn Mặc Tử, khắc họa một bức tranh thiên nhiên tuyệt sắc, đồng thời gửi gắm những trăn trở, suy tư về cuộc đời và thân phận con người. Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh thiên nhiên rực rỡ, tràn đầy sức sống:
“Trong làn nắng ửng: khói mơ tan
Đáy bình xuân: tóc xanh còn vương”
Những tia nắng ấm áp của mùa xuân len lỏi, làm tan biến làn sương mờ buổi sớm, để lộ ra màu xanh tươi mơn mởn của cây cối. Thiên nhiên như một cô gái xuân thì, khoe sắc thắm rạng ngời, khiến lòng người cũng tràn ngập niềm vui và phấn khích.
Tuy nhiên, giữa bức tranh thiên nhiên tươi đẹp ấy, thấp thoáng nỗi buồn man mác:
“Đáy nước in trời: thành xây khói biếc
Non xa: tàn tháp đứng trong sương”
Một thành quách cổ kính như ẩn hiện trong làn khói sương mờ ảo, gợi nhớ đến quá khứ huy hoàng nhưng cũng đầy đau thương. Bên cạnh đó, hình ảnh tàn tháp xa xăm sừng sững giữa sương khói tạo nên cảm giác cô đơn, trống vắng, khiến người đọc không khỏi chạnh lòng.
Trong khổ thơ tiếp theo, Hàn Mặc Tử khắc họa hình ảnh con người đơn độc giữa mùa xuân đang bừng nở:
“Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp
Con thuyền xuôi mái: nước song song”
Dòng sông mênh mông như tấm gương phản chiếu nỗi buồn miên man của con người. Con thuyền trôi theo dòng nước, lặng lẽ và đơn độc, như chính số phận của những kiếp người nhỏ bé bơ vơ giữa cuộc đời.
Những nỗi niềm u uất càng được thể hiện rõ nét hơn qua khổ thơ cuối:
“Thuyền về nước lại sầu trăm ngả
Củi một cành khô lạc mấy dòng”
Cuộc đời con người mong manh như cánh thuyền lênh đênh trên biển rộng. Khi con thuyền cập bến, nỗi buồn lại theo chân ta trở về, theo ta rong ruổi trên trăm ngả đường đời. Cành củi khô lạc trôi trên sông nước, gợi liên tưởng đến thân phận nhỏ bé, cô độc của con người giữa vũ trụ bao la.
Thông qua “Mùa xuân chín”, Hàn Mặc Tử đã gửi gắm những trăn trở, suy tư sâu sắc về cuộc đời và thân phận con người. Qua vẻ đẹp rực rỡ của mùa xuân, ta cảm nhận được sự ngắn ngủi, vô thường của kiếp người. Con người nhỏ bé, cô đơn, luôn mang trong mình nỗi buồn man mác, lạc lõng giữa cuộc đời.
Bài thơ không chỉ là một bức tranh thiên nhiên đẹp mà còn là một lời tự sự về nỗi niềm của tác giả trước những thăng trầm của cuộc sống. “Mùa xuân chín” đã trở thành một tác phẩm kinh điển trong nền văn học Việt Nam, mãi mãi lay động trái tim người đọc bởi vẻ đẹp ngôn từ và chiều sâu tư tưởng.