Người cô tận tụy đã đánh thức ngọn lửa tri thức trong tôi
Trong muôn vàn khuôn mặt đã lướt qua quãng đời tôi, có một gương mặt khắc sâu trong tim tôi, để lại dấu ấn khó phai về một người cô tận tụy và giàu tình thương.
Cô là cô giáo dạy văn của tôi thời cấp ba, một người phụ nữ nhỏ nhắn với mái tóc đen mượt và đôi mắt sáng rực rỡ. Ngay từ những ngày đầu, cô đã chiếm được cảm tình của tôi bằng sự nhẹ nhàng ấm áp và tình yêu dành cho văn học.
Những tiết văn của cô không chỉ là những bài giảng khô khan, mà là những hành trình khám phá thế giới nghệ thuật bất tận. Cô đọc thơ với một chất giọng truyền cảm, đưa chúng tôi vào những cung bậc cảm xúc rạo rực. Cô phân tích tác phẩm văn học bằng một góc nhìn sâu sắc, giúp chúng tôi hiểu được vẻ đẹp ẩn sâu sau từng câu chữ.
Nhưng ngoài kiến thức, cô còn trao cho chúng tôi một thứ quý giá hơn cả: tình yêu thương vô bờ bến. Cô luôn sẵn sàng lắng nghe, chia sẻ và động viên chúng tôi trong mọi hoàn cảnh. Cô tin tưởng vào tiềm năng của từng học sinh và không ngừng cổ vũ chúng tôi vượt qua những khó khăn.
Đặc biệt, cô luôn khuyến khích chúng tôi viết văn. Cô dành thời gian đọc và sửa từng bài tập, chỉ ra những ưu điểm và gợi ý cách cải thiện. Dưới sự hướng dẫn tận tình của cô, tôi dần dần khám phá được niềm đam mê với việc viết lách.
Tôi nhớ mãi một lần, khi tôi đắn đo không biết có nên nộp bài dự thi học sinh giỏi hay không, cô đã nắm tay tôi và nói: “Em có thể làm được, đừng để nỗi sợ hãi ngăn em lại”. Lời động viên của cô đã tiếp thêm cho tôi sự tự tin để theo đuổi ước mơ của mình.
Mặc dù đã rời xa mái trường nhiều năm, nhưng hình ảnh người cô tận tụy ấy vẫn luôn theo tôi trên hành trình cuộc đời. Cô là người đã truyền cảm hứng cho tôi, khơi dậy tình yêu văn học trong tôi và giúp tôi có được niềm tin vào bản thân.
Mỗi lần gặp khó khăn, tôi lại nhớ đến nụ cười ấm áp và lời động viên của cô. Cô là ngọn đèn soi sáng trên con đường học tập và cuộc sống của tôi, một người thân để lại cho tôi nhiều ấn tượng tình cảm tốt đẹp nhất.