Trong “Thần Sét”, hình tượng “câu chuyện trong câu chuyện” nổi bật như một lời kể đan xen vô cùng ấn tượng. Khi Zagreus đứng trước Tòa Phán Xét, anh nhớ lại câu chuyện về Sisyphus – người đàn ông bị kết án đẩy một tảng đá lên đỉnh núi chỉ để nó lăn xuống mỗi khi gần đạt được đỉnh. Câu chuyện phụ này không chỉ là lời cảnh tỉnh về số phận của những kẻ thách thức các vị thần, mà còn hé mở một góc nhìn sâu sắc về bản chất của sự trừng phạt.
Như tảng đá mà Sisyphus phải đẩy, số phận của Zagreus cũng bị ràng buộc vào một vòng lặp liên tục của cái chết và tái sinh. Anh liên tục bị giết trong Hỏa Ngục, chỉ để hồi sinh và lại một lần nữa thách thức thần Zeus. Giống như Sisyphus, cuộc hành trình của Zagreus là một nhiệm vụ cả đời, có vẻ như vô nghĩa và không có bất kỳ phần thưởng nào. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, người ta có thể nhận ra rằng cả Sisyphus và Zagreus đều tìm thấy một mục đích trong chính hành trình của họ. Sisyphus tìm thấy sự thoải mái trong chính hành động đẩy tảng đá, trong khi Zagreus tìm thấy sự tự do trong hành động thách thức cha mình.
Thế nên, hình ảnh “câu chuyện trong câu chuyện” của Sisyphus không chỉ là một chi tiết ngụ ngôn mà còn là lời bình luận về bản chất của số phận, hình phạt và ý chí của con người. Nó nhắc nhở chúng ta rằng ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, vẫn luôn có hy vọng, miễn là chúng ta tìm thấy mục đích và sự an ủi trong cuộc hành trình của mình.