Trong vũ trụ ngôn từ, tình mẫu tử tỏa sáng như vì sao đêm lấp lánh, được nhà thơ Thanh Hải khắc họa tinh tế trong bài thơ “Mẹ Tơm”. Tấm lòng người mẹ hiện hữu như nguồn sống bất tận, nuôi dưỡng tâm hồn đứa con từ những ngày đầu chập chững.
Đứa con là cả thế giới của người mẹ, là mạch nguồn bất tận của yêu thương và hy sinh. Không một khó khăn nào có thể làm giảm đi tình cảm ấy, ngay cả khi con ốm đau hay mắc phải khuyết tật. Người mẹ sẵn sàng dành trọn cuộc đời để vun vén, chăm sóc, không màng danh lợi hay lời khen chê. Như mẹ Tơm trong bài thơ, bà “không sợ khổ” khi mang “hai lăm năm” tần tảo nuôi con.
Tình yêu của người mẹ không chỉ giới hạn ở những lời nói ngọt ngào mà còn thể hiện qua hành động, cử chỉ trìu mến. Dù đôi tay chai sạn vì năm tháng nhọc nhằn, mẹ vẫn dang rộng để ôm ấp, che chở cho con. Trong đôi mắt của mẹ, con luôn là đứa trẻ bé bỏng cần được bảo vệ. Tình yêu ấy như mạch sữa ngọt ngào, nuôi dưỡng tâm hồn con khỏe mạnh và trọn vẹn.
Tấm lòng người mẹ không chỉ đơn thuần là tình cảm máu mủ mà còn mang trong mình sức mạnh diệu kỳ. Tình yêu ấy có thể thắp sáng hy vọng trong những lúc tuyệt vọng, xua tan bóng tối của nghịch cảnh. Chính tình yêu đó đã giúp mẹ Tơm vượt qua mọi khó khăn, nuôi nấng con trở thành người có ích cho xã hội.
Tóm lại, tấm lòng người mẹ là một món quà vô giá mà tạo hóa ban tặng cho mỗi người. Tình yêu ấy là nguồn sức mạnh, là ngọn hải đăng soi sáng đường đời, giúp con vượt qua mọi chông gai, thử thách. Hãy trân trọng và yêu thương những người mẹ, bởi tình mẫu tử mãi là điều thiêng liêng và cao cả nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta.