Hình ảnh người mẹ trong “Nắng mới” – Một khúc ca lay động trái tim
Trong bản giao hưởng tuyệt đẹp của thi ca Việt Nam, bài thơ “Nắng mới” của Xuân Quỳnh như một nốt nhạc du dương, chạm tới những cung bậc sâu lắng nhất của tâm hồn về hình ảnh người mẹ. Qua từng câu thơ, độc giả được đắm chìm trong vẻ đẹp và tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ, khắc họa một bức chân dung xúc động lòng người.
Mở đầu bài thơ, hình ảnh người mẹ hiện lên qua những nét vẽ của một người phụ nữ bình dị mà cao cả:
“Mẹ già như quả núi sừng sững
Như cây đa đứng giữa làng ta
Lưng mẹ còng nhọc nhằn nuôi lớn chúng ta.”
Người mẹ được so sánh với “quả núi sừng sững” và “cây đa” – những hình ảnh biểu tượng cho sự vững chãi, che chở và sức sống bền bỉ. Tác giả sử dụng động từ “đứng” và “nuôi lớn” để gợi lên sự hiên ngang, tần tảo và bao dung của người mẹ. Câu thơ “lưng mẹ còng” chứa đựng biết bao nỗi vất vả, hy sinh mà người mẹ đã âm thầm gánh vác, nuôi nấng đàn con khôn lớn.
Tiếp đến, Xuân Quỳnh khắc họa tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ qua hình ảnh những ký ức tuổi thơ:
“Đêm đêm gội tóc cho anh ngủ
Mệ mài kiếm sống, nuôi anh khôn.
Gió mùa đông bắc thét từng cơn.
Mẹ tát nước lên bờ cho anh tắm.”
Theo dòng hồi tưởng của nhân vật “anh”, độc giả cảm nhận được sự chăm sóc và yêu thương vô cùng tinh tế của người mẹ. Từ việc gội tóc cho con, kiếm sống nuôi con đến những hành động nhỏ bé như tát nước tắm trong đêm gió rét, người mẹ hiện lên như một người bảo vệ, che chở con mình khỏi mọi gian nan. Tình yêu thương ấy ấm áp và bền bỉ, như ngọn lửa sưởi ấm trái tim những đứa con.
Cao trào của bài thơ chính là những dòng thơ xúc động về cảm xúc của người con khi mẹ qua đời:
“Giờ anh nhớ mẹ, thương mẹ quá,
Cứ nghĩ mẹ nằm đêm mưa ngoài trời.”
Cái chết của người mẹ để lại một khoảng trống mênh mông trong trái tim người con. Hình ảnh “mẹ nằm đêm mưa ngoài trời” như một lời ẩn dụ cho số phận cô đơn, vất vả của người mẹ khi còn sống và nỗi nhớ thương, day dứt của người con khi mẹ đã khuất. Câu thơ ngắn gọn nhưng chứa đựng biết bao cảm xúc dồn nén, khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào.
Kết thúc bài thơ, tác giả khẳng định tình yêu thương của người con đối với mẹ là bất tử:
“Dù mai em có nên vua chúa,
Mẹ vẫn là người ở thế gian,
Là nhọc nhằn, lam lũ, dãi dầm.
Mẹ vẫn là mẹ của đời con.”
Không quyền lực, địa vị hay vật chất nào có thể thay thế tình yêu thương và sự hy sinh của người mẹ. Đối với người con, mẹ mãi mãi là người phụ nữ thầm lặng, tần tảo, là nơi chốn bình yên để trở về khi cuộc đời gặp sóng gió.
Qua bài thơ “Nắng mới”, Xuân Quỳnh đã khắc họa một bức chân dung người mẹ sống động, chân thật và đầy xúc động. Hình ảnh người mẹ trong bài thơ là hiện thân của tình yêu thương vô bờ bến, sự hy sinh quên mình và sức mạnh bền bỉ. Tình cảm mẹ con thiêng liêng ấy sẽ mãi mãi là một khúc ca lay động trái tim mỗi người, nhắc nhở chúng ta về sự trân trọng và biết ơn đối với những người mẹ tuyệt vời trong cuộc đời.