Trong kiệt tác “Truyện Kiều” của Nguyễn Du, hai nàng Thúy Vân và Thúy Kiều là những đóa hoa rực rỡ, tượng trưng cho vẻ đẹp và số phận của người phụ nữ Việt Nam. Thúy Vân nết na, dịu dàng, được ví như “hoa đào phai nhụy nhuỵ”, tỏa sáng trong vẻ đẹp đài các, hiền thục. Nàng như một bức tranh tĩnh, hài hòa đến hoàn hảo.
Ngược lại, Thúy Kiều lại mang trong mình vẻ đẹp sắc sảo, tuyệt trần. Nàng có “làn thu thủy, nét xuân sơn”, “mai cốt cách, tuyết tinh thần”, vừa đằm thắm vừa kiêu sa. Nhưng ẩn chứa sau vẻ đẹp ấy là một trái tim đa sầu, đa cảm, sẵn sàng hy sinh vì người khác. Cuộc đời của nàng là một chuỗi bi kịch liên hoàn, khiến trái tim người đọc quặn thắt.
Hai chị em Thúy Vân và Thúy Kiều là những đại diện tiêu biểu cho hai kiểu phụ nữ trong xã hội phong kiến. Người thứ nhất thuận theo số phận, cam chịu sống trong lề thói, còn người thứ hai chủ động đấu tranh chống lại nghịch cảnh. Nhưng cuối cùng, cả hai đều không thể thoát khỏi sự trói buộc của xã hội và đều phải chịu những nỗi đau đớn giày vò.
Qua câu chuyện về Chị em Thúy Kiều, Nguyễn Du đã khắc họa một cách sâu sắc số phận bi thảm của người phụ nữ trong xã hội xưa. Họ là những nàng tiên giáng trần, nhưng lại phải sống trong vòng đọa đày, tủi nhục. Qua đó, cũng chính là lời tố cáo đanh thép của tác giả đối với xã hội phong kiến bất công, tàn bạo.