Trong ánh hoàng hôn nhuốm đỏ, bà cụ già yếu lặng lẽ ngồi cạnh mộ phần chồng, tay run run thắp nén nhang. Đôi mắt mờ đục hướng về tấm bia khắc tên người đã khuất, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của bà.
Bà nhớ lại thời trai trẻ, khi bà và chồng cùng nhau xây dựng cuộc sống gian khổ. Họ đã cùng nhau vượt qua bao sóng gió, chia sẻ những niềm vui và nỗi buồn. Nhưng rồi, chiến tranh ập đến, cướp đi mạng sống của người chồng thương yêu.
Trong những năm tháng cô đơn buồn tẻ, bà vẫn luôn nhớ đến người đã khuất. Bà thường đến thăm mộ chồng, kể cho ông nghe về những việc đã xảy ra, như thể ông vẫn còn ở bên bà.
Hôm nay, bà đến thăm mộ chồng với một tâm trạng đặc biệt. Bà mang theo một bức ảnh cũ, trong đó ông bà nở nụ cười hạnh phúc. Bà ngồi lại bên mộ, chậm rãi lau sạch bức ảnh, thì thầm những lời yêu thương vào gió.
Gió đưa lời thì thầm của bà đến người chồng dưới suối vàng, nơi ông vẫn luôn dõi theo và bảo vệ bà từ xa. Bức ảnh cũ như một lời nhắc nhở về tình yêu bất diệt, về truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” mà bà luôn trân trọng.