Khi anh em nhà Cây Khế rời đi, để lại con chim thần trong khu vườn trù phú, chú chim đau buồn vô hạn. Nhận ra nỗi buồn của người bạn lông vũ, Cây Khế giấu đi những quả anh đào ngọt ngào và rụng xuống, tạo thành một tấm thảm nhung mềm mại xung quanh lồng của chim.
Mỗi đêm, Cây Khế nhẹ nhàng hát những giai điệu dịu êm để xoa dịu trái tim tan vỡ của chú chim. Trong những ngày đầu, tiếng hót của Cây Khế chỉ là tiếng than thở nhẹ, nhưng dần dần, chúng trở nên êm đềm và đầy hy vọng.
Nhờ sự chăm sóc của Cây Khế, nỗi buồn của chú chim dần vơi đi, được thay thế bằng một niềm biết ơn sâu sắc. Chú chim bắt đầu hót lại, tiếng hót tràn ngập khu vườn với niềm vui và hạnh phúc.
Từ đó, Cây Khế và chú chim thần trở thành bạn đồng hành suốt đời, dựa dẫm vào nhau trong những niềm vui và nỗi buồn. Cây Khế trở thành nơi trú ẩn an toàn cho chú chim, còn tiếng hót của chú chim mang đến sức sống cho khu vườn, nhắc nhở rằng ngay cả trong những thời điểm tăm tối nhất, tình bạn và sự tử tế có thể mang lại ánh sáng.