Hơi thở của quá khứ: Kỉ niệm ấm áp bên người thân yêu
Trong bản hòa tấu muôn điệu của cuộc đời, những kỉ niệm tựa như những cung bậc cảm xúc, tạo nên bản nhạc sâu lắng và để lại dấu ấn không phai mờ trong tâm khảm mỗi người. Ngày hôm nay, tôi xin phép được mở cánh cửa thời gian, quay lại một khoảnh khắc đáng nhớ, nơi tôi được sưởi ấm bởi tình yêu thương vô bờ bến của một người thân yêu.
Vào một buổi chiều mùa hè rợp bóng mát, khi những tia nắng vàng óng cuối ngày đang dần buông xuống, tôi và bà ngoại tôi cùng nhau ngồi trên chiếc ghế dài dưới tán cây sau nhà. Gió nhẹ xào xạc qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm.
Tôi dựa đầu vào vai bà, cảm nhận sự ấm áp truyền sang từ cơ thể nhỏ bé nhưng vững chãi ấy. Bà vuốt ve mái tóc tôi, mỗi cử chỉ đều thấm đượm tình yêu thương vô bờ bến. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để hương thơm thoang thoảng của bà xua tan mọi mệt mỏi.
“Bà ơi, bà có nhớ lần đầu tiên bà dẫn cháu đi xem xiếc không?”, tôi hỏi với giọng nói ngây thơ.
Bà cười nhẹ, nếp nhăn trên khóe mắt bà hằn sâu theo thời gian. “Nhớ chứ, làm sao bà quên được ngày đó. Cháu há hốc mồm ngạc nhiên trước những chú hề ngộ nghĩnh, đôi mắt long lanh dõi theo từng động tác của những chú khỉ leo cây. Cháu cứ nắm chặt tay bà, sợ hãi vô cùng khi thấy chú sư tử gầm lên.”
Tôi mỉm cười, hồi tưởng lại ngày hôm đó. Mặc dù lúc đó tôi còn rất nhỏ, nhưng khoảnh khắc ấy vẫn khắc sâu vào tâm trí tôi, trở thành một kỉ niệm trân quý.
“Bà biết không, cháu đã từng bị lạc trong công viên. Cháu hoảng sợ lắm, không biết phải làm gì. Nhưng rồi, chính bà đã tìm thấy cháu, ôm cháu vào lòng và an ủi cháu. Cảm giác đó giống như được tìm thấy một ốc đảo sau một cuộc hành trình dài mệt mỏi vậy.”
Bà mỉm cười dịu dàng, đôi mắt bà ánh lên niềm hạnh phúc. “Đó cũng là một kỉ niệm đáng nhớ với bà. Bà đã chạy khắp công viên, gọi tên cháu khản cả cổ. Khi nhìn thấy cháu bình an, bà mừng lắm.”
Chúng tôi cứ ngồi đó, bên nhau, hồi tưởng lại những kỉ niệm đẹp đẽ đã qua. Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy vô cùng may mắn khi được có một người thân yêu như bà. Bà là người đã đồng hành cùng tôi trong suốt quãng đường thơ ấu, luôn ở bên tôi khi tôi cần và luôn yêu thương tôi vô điều kiện.
Mặt trời đã lặn hẳn, bầu trời chuyển sang màu tím sẫm. Chúng tôi trở vào nhà, tay trong tay. Dù thời gian có trôi qua, nhưng kỉ niệm ấm áp bên bà sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm trái tim tôi, tiếp thêm sức mạnh cho tôi trên chặng đường phía trước.
Như nhà thơ Xuân Quỳnh đã từng viết:
“Tuổi thơ như một giấc mơ
Đêm đêm mơ mãi không giờ tỉnh ra”
Những kỉ niệm đáng nhớ cùng người thân yêu chính là những giấc mơ đẹp nhất trong cuộc đời chúng ta. Chúng không chỉ tô điểm cho quá khứ mà còn nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta, giúp ta sống trọn vẹn từng giây phút hiện tại và hướng đến tương lai với một trái tim tràn đầy yêu thương.